Địa Xà vẫn đang tự cào mặt mình gào thét, Từ Thiến nhìn những vết máu trên mặt hắn ta, cảm thấy vô cùng kinh khủng.
"Ông già đó sao vậy?" Trần Tuấn Nam không nhìn thấy gì, chỉ có thể lo lắng hỏi.
"Hình... hình như hơi sụp đổ rồi." Từ Thiến nghi hoặc nói.
"Không phải chứ, chuyện này hơi quá đáng rồi." Trần Tuấn Nam hét lớn trong điện thoại, "Đường đường là một 'Địa gia', tôi cược mạng với hắn mà hắn sụp đổ cái gì? Tiểu gia đây còn chưa sụp đổ đâu."
"Vậy, vậy bây giờ phải làm sao?" Từ Thiến nói, "Cứ đợi hắn sụp đổ thế này sao?"
"Đừng!" Trần Tuấn Nam trả lời, "Để hắn nghe điện thoại thêm lần nữa."
"Lại nghe?" Từ Thiến cười khổ một tiếng, "Anh không định dọa chết hắn luôn đó chứ?"
"Sợ cái gì? Cược mạng đã nói ra rồi, còn có thể tệ hơn thế này sao?"
Từ Thiến gật đầu, kéo dài dây điện thoại, đi về phía trước hai bước.
"Cái đó... Địa Xà, anh ta còn muốn nói chuyện với ông..."
Địa Xà run lên bần bật, ngơ ngác nhìn điện thoại trong tay Từ Thiến.
"Làm, làm gì?!" Địa Xà hét lớn, "Thằng nhóc này muốn giết ta! Cô ấy sắp đến rồi! Cô ấy sắp đến rồi!"
"Chị Thiến à, kệ hắn, dí điện thoại vào mặt hắn." Trần Tuấn Nam nói.
Từ Thiến chỉ đành từ từ đưa tay ra, đưa điện thoại tới, mà Địa Xà cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đưa tay giật lấy điện thoại.
"Thằng nhóc mày rốt cuộc muốn làm gì?!" Địa Xà dùng giọng nói khàn khàn gầm lên trong điện thoại, "Cược mạng với ta?! Mày có bản lĩnh đó không?!"
"Không phải, ngươi đừng vội." Trần Tuấn Nam vẻ mặt nghiêm túc nói, "Lớn tuổi rồi phải chú ý sức khỏe, ở đây cũng không có camera giám sát, ngươi mà nằm xuống thật thì ta không giải thích được đâu."
"Ngươi... ngươi..." Địa Xà thở hồng hộc, hắn ta có chút hối hận, rõ ràng biết Trần Tuấn Nam là kẻ gai mắt, mình lại sơ suất thu vé vào cửa của hắn.