Chưa đợi Trần Tuấn Nam chửi xong, dòng chữ trên màn hình đã biến mất.
"Mẹ kiếp..." Trần Tuấn Nam vội vàng đưa tay vỗ vỗ màn hình, "Này! Đợi chút đã! Thầy ơi, em chưa đọc xong đề mà!"
Địa Xà ngồi ở quảng trường tròn trung tâm nghe tiếng hét bực bội của Trần Tuấn Nam, không khỏi mỉm cười.
Trần Tuấn Nam thở dài thườn thượt, bắt đầu sờ cằm suy tư.
Câu hỏi quỷ quái này người bình thường làm sao biết đáp án, cho dù hắn thực sự trả lời được, thì phải truyền xuống dưới bằng cách nào?
"Ông nội nó, kệ nó đi." Trần Tuấn Nam suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên bật cười, "Dù sao cũng là đưa ra một câu hỏi, để mọi người trả lời giống đáp án của mình là được."
Hắn đưa tay dứt khoát ấn nút ‘Dét’, sau đó nhấc điện thoại lên, gọi cho phòng tiếp theo.
"A lô...?" Người đàn ông kia lại nghe điện thoại.
"A lô, anh khỏe không?" Trần Tuấn Nam cười nói.
"Tôi, tôi vẫn ổn..."
Hai người lập tức im lặng một lúc.
Người đàn ông nghe điện thoại dường như cảm thấy không đúng: "Câu, câu hỏi của cậu đâu?"
"Tôi hỏi xong rồi mà." Trần Tuấn Nam nói, "Tôi nói 'anh khỏe không'?"
"Hả?!" Người đàn ông rõ ràng sững sờ, "Đây là câu hỏi gì vậy?!"
"Chẳng phải là câu hỏi có không sao?" Trần Tuấn Nam có chút ngại ngùng sờ mũi, "Tóm lại anh cứ truyền xuống dưới đi, câu hỏi là 'anh khỏe không', được rồi, cúp đây."
Sau khi dứt khoát cúp điện thoại, Trần Tuấn Nam ngả người ra ghế nhắm mắt dưỡng thần, hắn cảm thấy trò chơi này hơi quỷ dị.
Đã không phân đúng sai, vậy ý nghĩa của việc trả lời câu hỏi là gì?
Giống như trình độ của hắn cũng có thể ra đề, vậy ý nghĩa của việc ra đề là gì?
Lại qua khoảng vài phút, tất cả mọi người đều trả lời xong, trên màn hình lại sáng lên dòng chữ.
"Đáp án cuối cùng của câu hỏi lần này là , Dét."