"Không cảm thấy hơi kỳ lạ sao?" Vân Dao nhỏ giọng hỏi Trần Tuấn Nam bên cạnh.
"Có cao kiến gì?"
"Nếu tôi không nghe nhầm... Địa Xà này ra đều là câu hỏi đúng sai đúng không?" Vân Dao suy nghĩ nói, "Rõ ràng là một trò chơi cực kỳ dễ phân biệt 'đúng và sai' của mỗi người, lại cố tình dùng đáp án 'thiểu số phục tùng đa số'..."
"Vậy chẳng phải đơn giản sao?" Trần Tuấn Nam không quan tâm nói, "Chứng tỏ Địa Xà lão già dâm dê này ra không phải là 'câu hỏi đúng sai', mà là câu hỏi đáp án không cố định."
"Đáp án không cố định...?"
"Lão già này nói quy tắc nửa ngày, chưa từng nhắc đến vấn đề 'đúng' và 'sai', cho nên cuối cùng có thể sống sót hay không, không liên quan đến 'đúng sai' của câu hỏi." Trần Tuấn Nam cười nhìn Vân Dao, "Đại minh tinh, mỗi người một phòng, tôi chưa chắc đã bảo vệ được cô đâu."
Vân Dao gật đầu, trông có vẻ không để ý: "Anh tự bảo vệ mình đi, nếu có thể, cố gắng đừng giết tôi ở giai đoạn đầu."
"Giai đoạn đầu giết cô...? Tiểu gia đây... mẹ kiếp nói cái lời nhảm nhí gì thế?" Trần Tuấn Nam có chút không vui nhìn Vân Dao, "Cô tưởng hai ta có thù oán lớn lắm à?"
"Tôi..." Vân Dao cẩn thận nói, "Tôi chỉ là không thể hoàn toàn tin tưởng anh."
"Các vị nếu đã hiểu quy tắc, mời tùy ý chọn phòng của mình." Địa Xà nghĩ nghĩ lại bổ sung, "Đúng rồi, ta khuyến khích những người quen biết nhau trở thành hàng xóm hơn đó."
Vân Dao nghe xong hơi sững sờ, lập tức nói với Trần Tuấn Nam: "Vậy chúng ta cố gắng đừng ở cùng nhau, tôi sang đối diện tìm một phòng."
"Cô sợ ông ta làm gì?" Trần Tuấn Nam cười nói, "An tâm làm hàng xóm của tôi đi."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì cả, có thể cô không hiểu tôi." Trần Tuấn Nam đưa tay chỉnh lại tóc tai, "Mọi bài vở ở chỗ tôi đều vô dụng, lão già háo sắc đó thích nói gì thì nói, hôm nay cô cứ nhìn cho kỹ dáng vẻ hiên ngang của tiểu gia đây, về tiện thể kể cho lão Tề nghe."