Trần Tuấn Nam không lay chuyển được sự cố chấp của Vân Dao, cuối cùng vẫn phải đưa cô cùng đến sân chơi của Địa Xà.
Hai người đi theo bản đồ khoảng một tiếng rưỡi, mới đến đích.
Đây là một tòa nhà có diện tích rất lớn, dường như là một bảo tàng một tầng rộng rãi.
Trước cửa bảo tàng có một bóng người còng lưng, ông ta có một cái đầu rắn khô vàng, da trên người trông hơi khô, lúc này nhăn nheo giống như người già.
Ông ta hơi khom lưng, bộ vest rộng thùng thình như treo trên người.
Từ xa ông ta đã nhìn thấy Vân Dao, đồng tử trong đôi mắt vàng sẫm lập tức dựng đứng, biến thành một đường chỉ nhỏ.
"Hề hề...!" Ông ta cười một tiếng, "Tốt! Tốt quá rồi!"
Giọng nói khàn khàn kèm theo tiếng "xì xì" đặc trưng của loài rắn, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Vân Dao hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Địa Xà, đi thẳng đến trước mặt ông ta.
"Vé vào cửa?" Vân Dao hỏi.
"Mỗi người bốn viên... hề hề..." Địa Xà nuốt nước miếng, nói, "Với nhan sắc này của cô... cũng có thể dùng quần áo để đổi, một bộ quần áo đổi một viên 'Đạo'."
"Không cần." Vân Dao lấy bốn viên "Đạo" từ trong túi xách ra ném cho Địa Xà, sau đó hỏi, "Cần mấy người?"
Địa Xà có chút thất vọng nhận lấy "Đạo", nói: "Mười hai người."
"Được, tôi đợi." Vân Dao gật đầu, đi sang một bên dựa vào tường đứng, mà ánh mắt của Địa Xà vẫn luôn dán chặt lên người Vân Dao đánh giá.
Trần Tuấn Nam từ từ đứng chắn giữa Vân Dao và Địa Xà, chặn lại ánh mắt kinh tởm đó.
Nhưng hắn cảm thấy hơi khó giải quyết.
Vé vào cửa bốn viên "Đạo"?
Hôm qua hắn ra ngoài đi dạo một vòng, tổng cộng mới kiếm được hai viên "Đạo", bây giờ chẳng lẽ còn phải mượn Vân Dao hai viên?
Hắn suy nghĩ một lúc, bước tới đưa hai viên "Đạo" của mình cho Địa Xà.