Tống Thất lắc đầu: "Không muốn nói thì thôi, chúng tôi chỉ đến tìm Sở Thiên Thu hỏi chút chuyện."
Trần Tuấn Nam đưa ngón tay ngoáy tai, hơi suy nghĩ một chút rồi nói: "Tìm nhiều người thế này... chỉ để 'Hỏi chút chuyện' thôi sao?"
"Đúng vậy, lần này chúng tôi bắt buộc phải có được câu trả lời." Tống Thất gật đầu, "Dù sao 'Thiên Đường Khẩu' cũng là tổ chức toàn 'Người có Tiếng Vọng', chúng tôi buộc phải cẩn thận hơn một chút."
"Nói đi cũng phải nói lại... Tống... Tiểu Tống à." Trần Tuấn Nam bước lên vài bước, đứng đối diện với Tống Thất, "Các cậu bây giờ là tổ chức gì?"
"Chúng tôi là 'Mèo', nơi này tập hợp một nhóm người mạnh không muốn ra ngoài, ngược lại muốn ở lại 'Vùng Đất Cuối Cùng' mãi mãi, chúng tôi nhận tiền thật bạc thật làm việc cho người khác." Tống Thất dừng lại một chút, lại nói, "Bất kể là ở đây hay bên ngoài, bất kể là việc bẩn hay việc mệt."
"Mẹ kiếp..." Trần Tuấn Nam gãi tai, "Tình cảnh của các cậu sao tôi nghe quen quen thế nhỉ?"
"Trông anh cũng có 'Tiếng Vọng', bây giờ có muốn gia nhập 'Mèo' không?" Tống Thất nói, "Đại ca Tiền Ngũ của chúng tôi chắc sẽ rất thích anh."
"Tiền... Ngũ?" Trần Tuấn Nam dường như nghĩ đến điều gì, "Tiểu Tiền Đậu? Tiền Đa Đa?"
"Anh...!" Tống Thất vội vàng chạy tới, người này miệng mồm không kiêng nể gì, rất dễ làm lung lay địa vị của Tiền Ngũ trong lòng mọi người, vội vàng nói nhỏ, "Anh nói linh tinh cái gì đấy? Cái gì mà 'Tiểu Tiền Đậu'? Sao anh biết tên thật của anh Ngũ?"
"A tôi..." Trần Tuấn Nam có chút ngượng ngùng cười cười, "Quên mất quên mất, Tiền Ngũ phải không? Tôi chỉ muốn biết có phải cậu ta không, không ngờ đúng là cậu ta thật..."
Tống Thất thấy vậy hạ giọng nói: "Nếu anh là người quen cũ của anh Ngũ, càng nên đi gặp anh ấy, biết đâu còn được ban danh hiệu 'Hai mươi hai'."