Khi Địa Dương chạy đến trước mặt Tề Hạ, lời của Tề Hạ đã dứt.
Hắn vươn tay muốn kết liễu Tề Hạ ngay lập tức, nhưng cuối cùng vẫn không xuống tay.
Bây giờ cả sân chơi chỉ còn hắn và Tề Hạ, nếu giết Tề Hạ... hắn ra ngoài kiểu gì?
Tề Hạ ném hết quạt trong tay đi, sau đó lười biếng ngồi lên bàn, anh khinh thường nhìn Địa Dương một cái, nói:
"Học thuyết bài trên bàn... khi bạn không thể phân biệt được ai dễ bị lừa nhất trên bàn cược, thì người dễ bị lừa nhất chính là bạn."
Địa Dương không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Tề Hạ.
"Phiền phức thật, mấy cái quạt rách đổi qua đổi lại, chẳng có chút ý nghĩa nào..." Anh ngẩng đầu lên với vẻ trêu chọc, "Ngươi nói có đúng không?"
Cái miệng nhô ra của Địa Dương mím chặt thành một đường thẳng, trong lòng như có vạn con ngựa chạy qua.
"Vốn dĩ ta muốn tặng không chữ 'Ai' cho họ." Tề Hạ lắc đầu, "Nhưng ngươi biết đấy, con người là vậy, đồ cho không sẽ luôn bị nghi ngờ, cho nên ta chỉ có thể đấu giá, trao đổi, thật là phiền phức."
Địa Dương nghiến răng, thốt ra vài chữ: "Ngươi muốn sao?"
"Ta còn có thể sao nữa? Bây giờ hai chữ 'Cược mạng' đã trói chặt hai chúng ta rồi, ta chắc chắn không dám giết ngươi đâu." Ánh mắt Tề Hạ vô cùng khinh thường nhìn Địa Dương, tuy hai người như châu chấu trên cùng một sợi dây, nhưng Tề Hạ lại chiếm ưu thế hoàn toàn.
"Thuật lừa đảo của ngươi không tồi..." Địa Dương gật đầu, "ngươi hoàn toàn không muốn độc quyền chữ 'Ai', chỉ muốn tự mình quyết định thời điểm mọi người ra ngoài, đúng không?"
"Phải." Tề Hạ đáp.
"Nhưng ta vẫn không hiểu." Địa Dương hỏi như một học sinh khiêm tốn xin chỉ giáo, "Ngươi đã nói gì với mọi người? Tại sao họ lại phối hợp với ngươi như vậy?"
"Chuyện này còn không đơn giản sao?" Tề Hạ cười nói, "Ta bảo họ Địa Dương sẽ đại khai sát giới vào phút chót để giảm thiểu tổn thất, cho nên ta giúp họ nghĩ cách kéo dài thời gian, sau đó họ tìm cơ hội cùng nhau chạy trốn nhanh chóng. Nhưng ai ngờ lúc cận kề cái chết họ còn thông minh hơn ta dự tính, lại bàn bạc ra chiêu tập thể gây mâu thuẫn này."