"Đinh Đông...?"
Tề Hạ không định cười, nhưng vẫn không kìm được lặp lại hai chữ này.
"Vậy nên, bạn học Tề." Tần Đinh Đông cười nói, "Anh có định tiếp tục hợp tác với tôi không?"
"Tôi khó mà nói." Tề Hạ lắc đầu, "Cô gái này quá biết lừa người."
"Ha! Vậy nếu không có anh bảo vệ..." Tần Đinh Đông từ từ kéo tay Tề Hạ, "Người ta sẽ sợ lắm."
Tề Hạ từ từ đẩy tay người phụ nữ ra: "Xin lỗi, nói chuyện thì nói chuyện, đừng chạm vào tôi như vậy."
"Hả?" Tần Đinh Đông hơi ngạc nhiên che miệng, "Anh bạn nhỏ không phải là xử nam chứ?"
“Cái gì..." Tề Hạ nhíu mày, "Cô hỏi cái này làm gì?"
"Thật sao?" Tần Đinh Đông trông có vẻ rất hứng thú với Tề Hạ, tay cô ta bất giác sờ soạng trên người Tề Hạ, "Anh có muốn chị đây dẫn anh đi mở mang tầm mắt không?"
Gương mặt Tề Hạ hơi đỏ lên, vậy mà vô thức lùi lại nửa bước.
Nhưng một lát sau, anh hoàn hồn lại, lắc đầu nói: "Không cần, tôi kết hôn rồi."
"Kết hôn... rồi?" Tần Đinh Đông sững sờ, "Anh cũng quá không biết nói dối rồi đó? Tưởng tôi chưa từng gặp đàn ông sao? Dáng vẻ e thẹn này của anh mà đã kết hôn, chị đây miễn phí làm người hầu cho anh cả đời."
"Cô, cô có thấy nhàm chán không?" Biểu cảm của Tề Hạ dần trở nên lạnh lùng, "Thay vì suy nghĩ những chuyện này, chi bằng nghĩ cách kiếm 'Đạo' đi."
Tần Đinh Đông nghe xong câu này cũng từ từ thu tay lại, tủi thân nói: "Nhưng anh không định tiếp tục bảo vệ tôi nữa, tôi cũng không biết làm sao để kiếm 'Đạo'."
Tề Hạ nheo mắt nhìn Tần Đinh Đông, sân chơi này rõ ràng có nhiều người như vậy... tại sao cô ta lại nhắm trúng mình?
Chỉ thấy anh suy nghĩ một lúc, chậm rãi nói: "Tần Đinh Đông, tiếp tục hợp tác cũng không phải không thể, tôi có thể đổi một cái quạt với cô không?"