"Hả?!" Người đàn ông trung niên rõ ràng sững sờ, "Cô bé, cô nói gì thế?!"
Tề Hạ gật đầu, anh đã biết chiến thuật của người phụ nữ rồi.
Tự tổn hại tám trăm làm địch tổn hại một ngàn, chiến thuật này không khác gì mấy so với suy nghĩ trước đó của Tề Hạ, kế hoạch không tồi, chỉ là hơi lỗ mãng.
"Cháu nói cháu đổi ý rồi, chú à." Người phụ nữ thu lại nụ cười, ngược lại nhìn người đàn ông trung niên với vẻ trêu chọc, "Ông chú dê xồm háo sắc nhà ông, rốt cuộc dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ 'ghép đôi' với ông?"
"Cô bé! Cô rốt cuộc muốn làm gì?!" Ông chú trông có vẻ luống cuống tay chân, "Hai ta đều ấn nút rồi, bây giờ cô đổi ý sao được?!"
"Không sao cả." Người phụ nữ nhún vai, "Dù sao có ba cơ hội ghép đôi, hơn nữa tôi cũng chưa bỏ quạt vào. Chẳng qua là mất một lần cơ hội ghép đôi thôi mà."
"Cô..." Người đàn ông trung niên tức đến mức râu tóc dựng ngược, nhưng lại không nói được lời nào.
"Chú à, chúng ta bàn lại điều kiện nhé." Người phụ nữ lại nở nụ cười đầy ẩn ý, "Nếu ông muốn tôi bỏ quạt vào, cần phải đưa cái quạt còn lại trong tay ông cho tôi."
Tề Hạ cười lạnh một tiếng, quả nhiên, đây đúng là trò chơi lừa đảo.
Nếu quy tắc chỉ có "đào thoát", đó là trò chơi hợp tác danh xứng với thực.
Nhưng mỗi cái quạt lại trị giá năm viên "Đạo", như vậy bản chất con người sẽ bộc lộ không sót một ai.
"Đưa cho cô một cái quạt...?" Người đàn ông trung niên sững sờ, nhìn cái quạt cuối cùng trong túi mình.
"Chú à, ông nên hiểu chứ?" Người phụ nữ hất cằm, "Cho dù bây giờ ông từ bỏ tôi, đi tìm người khác ghép đôi... ông cũng chỉ còn một cái quạt thôi."
"Nhưng lát nữa tôi có cái tiếp theo mà..." Người đàn ông trung niên khựng lại, "Cô đang giở trò... tôi không thể tin cô."
"Cái quạt tiếp theo của ông nếu trùng lặp thì sao?" Người phụ nữ lộ ra vẻ mặt gian xảo, "Chú à, một phần tư xác suất là trùng lặp đó, ông không muốn trốn thoát sao? Bây giờ ông đưa quạt cho tôi, tôi sẽ để ông trốn thoát ngay bây giờ. Nhưng nếu ông đợi nửa tiếng nữa, sau đó lại bị lừa... kết cục của ông khó nói lắm đó."