Tề Hạ kéo Dư Niệm An sang một bên ngồi xuống, sau đó nhìn "người thứ mười" kia.
Đó là một chàng trai trẻ sắc mặt nhợt nhạt, tóc tai bù xù.
Trên mặt anh ta vẫn treo nụ cười.
Nếu không phải vì Dư Niệm An xuất hiện, Tề Hạ sẽ muốn nói chuyện đàng hoàng với anh ta.
Nhưng lần này không được rồi.
Tề Hạ có kế hoạch mới.
Anh cúi người xuống bên cạnh Dư Niệm An, bắt đầu cùng cô xoay bàn, những người khác cũng lần lượt tham gia.
Trò chơi tiếp theo nói khó không khó, nói dễ cũng không dễ.
Dù sao trong phòng có mười người.
Muốn phân chia chính xác tài nguyên thoát hiểm cho chín người, mọi thứ sẽ trở nên có chút giật gấu vá vai.
May mà đợi đến khi Nhân Xà đến, mọi người đều sống sót.
Tề Hạ và Dư Niệm An nắm lấy cùng một sợi dây thừng, lúc này đang đung đưa giữa không trung.
"Lâu rồi không gặp, các vị." Nhân Xà chậm rãi mở cửa bước vào phòng, "Tôi là Nhân Xà..."
Chưa nói hết câu, hắn đã sững sờ.
Trên trần nhà rõ ràng treo mười người!
Đây là tình huống quỷ dị gì vậy?
Tất cả các phòng trong hành lang đều là nhóm chín người, bây giờ lại là mười người sống sót?!
"Có thời gian kinh ngạc, chi bằng mau chóng đặt câu hỏi đi." Tề Hạ nói, "Chúng tôi không muốn bị treo ở đây mãi đâu."
Nhân Xà qua rất lâu mới định thần lại, mở miệng nói: "Được, được rồi... tôi có một câu hỏi thú vị, chỉ cần các người trong vòng ba lần có thể nói ra đáp án, tôi sẽ kéo cần gạt bên cạnh xuống, để chín... mười người các người tiếp đất."
Mọi người không nói gì.
Nhân Xà cũng không nói nhảm nữa, nói: "Có hai anh em đặc biệt thích đua xe, mỗi lần đều lái xe rất nhanh, cha của họ tuy lo lắng, nhưng hoàn toàn không ngăn cản được họ. Hôm nay, người cha nghĩ ra một cách hay, nói với hai anh em rằng hãy để họ thi đấu thêm một lần nữa, nhưng quy tắc lần này hơi khác một chút, xe của ai đến đích muộn hơn, thì người đó thắng, người thắng sẽ nhận được toàn bộ gia sản của mình. Vốn tưởng cách này sẽ khiến hai người họ ngừng đua xe điên cuồng, nhưng không ngờ là ngày thi đấu, hai người vẫn lái xe rất nhanh. Xin hỏi tại sao?"