Sắc mặt Kiều Gia Kính không tốt lắm.
Một lúc sau, hắn "vút" một cái đứng dậy, đi về phía cửa phòng học.
"Nắm đấm." Tề Hạ gọi, "Định làm gì?"
"Tôi đi cứu người." Kiều Gia Kính trả lời, "Cô nàng biết võ từng kề vai chiến đấu với tôi, là chiến hữu của tôi."
"Anh chỉ có một mình, làm sao đối đầu với cả 'Thiên Đường Khẩu'?" Tề Hạ hỏi.
"Tôi..." Kiều Gia Kính khựng lại, "Tên lừa đảo, không phải còn có anh sao? Tôi không cô độc, chúng ta có hai người."
"Được, anh đã coi tôi là người mình, vậy tôi nói cho anh một kế hoạch." Tề Hạ nói, "Bác sĩ Triệu, Lâm Cầm, Hàn Nhất Mặc, kế hoạch này cũng cần các người phối hợp."
Mọi người nghe câu này, đều vẻ mặt nghiêm túc ngồi lại gần.
...
Kiều Gia Kính từ từ đẩy cửa phòng bệnh, Trương Sơn đã không còn ở đây, chỉ có Lý Hương Linh đang cầm một cuốn tiểu thuyết võ hiệp cũ nát đọc.
"Anh Kiều?" Lý Hương Linh nhìn thấy Kiều Gia Kính lập tức nở nụ cười, cô gấp sách lại, chỉnh lại tóc tai rồi ngồi thẳng dậy, "Anh đến rồi à?"
"Chào, cô nàng biết võ." Kiều Gia Kính từ từ ngồi xuống bên cạnh Lý Hương Linh, "Cô đang xem cái gì đó?"
"Một cuốn tiểu thuyết võ hiệp không hay lắm." Lý Hương Linh cười cười, đưa sách qua, "Anh từng xem chưa?"
Kiều Gia Kính liếc nhìn tên sách, lắc đầu.
"Cuốn sách này nói về cái gì?" Kiều Gia Kính lơ đãng hỏi.
"Nhảm nhí lắm..." Lý Hương Linh ngại ngùng cười, "Một đại hiệp trên giang hồ, vừa đẹp trai võ công lại cao, luôn diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân, tất cả con gái xuất hiện trong sách đều đem lòng yêu chàng, luôn có người hỏi chàng 'chàng đã thành thân chưa'?"
"Ha ha." Kiều Gia Kính cười một cái, hắn chưa từng xem cuốn tiểu thuyết nào nhảm nhí như vậy.