Tôi tên là Tiêu Nhiễm.
Tôi đã nói dối.
Làm sao tôi có thể cùng một đứa trẻ chờ phụ huynh chứ? Tôi bị ngốc sao?
Nhưng thế thì đã sao?
Tôi hỏi bạn, tôi nói dối thì đã sao?
Thật thú vị, trên đời này chẳng lẽ còn có người chưa từng nói dối...
Đối mặt với một đám người lạ mặt hung thần ác sát, kẻ dốc bầu tâm sự với họ mới là kẻ kỳ quái nhất đó.
Tôi đâu có ngốc, tôi tự nhiên biết mình phải làm gì.
Năm lớp chín, tôi và đám chị em đang "chăm sóc" một cô gái mới chuyển trường đến trong nhà vệ sinh, lột hết quần áo của nó rồi, vừa định lấy đầu thuốc lá dí vào tay nó, thì nó bỗng nhiên lao lên đẩy ngã tôi.
Cả đời này tôi chưa bao giờ bị dọa sợ như vậy.
Một đứa nhà quê mới chuyển đến, nó dựa vào cái gì mà động vào tôi?
Nhìn thấy dáng vẻ hung dữ đánh tôi của nó, đám chị em bên cạnh tôi vậy mà không một ai dám tiến lên ngăn cản, lúc đó lòng tôi lạnh ngắt.
Lần "chăm sóc" này tan rã trong không vui.
Mấy ngày sau, sự việc phát triển có chút kỳ lạ.
Tôi phát hiện cô gái nhà quê kia không bị cô lập, dần dần có rất nhiều chị em kết bạn với nó, ngược lại không ai để ý đến tôi nữa.
Dựa vào cái gì chứ?
Tình chị em của chúng ta đâu?
Suy nghĩ cả một đêm, tôi mới cuối cùng hiểu ra đạo lý này.
Ai tàn độc hơn, người đó có bạn.
Nhưng tôi phải làm thế nào để trở nên tàn độc hơn?
Ngày hôm sau, tôi ngồi lên xe máy của anh Khúc.
Anh Khúc là nhân vật nổi tiếng ở cổng trường.
Anh ta cả ngày dẫn theo rất nhiều đàn em lượn lờ trước cổng trường chúng tôi, họ luôn đỗ xe máy sang một bên đứng đó hút thuốc, thân hình to béo và cái đầu trọc lóc đầy nếp nhăn của anh Khúc khiến anh ta trông vô cùng nổi bật trong đám đông.
Tôi nhớ họ thỉnh thoảng sẽ xin tiền học sinh đi ngang qua.
Cả trường, bất kể là giáo viên hay học sinh, không ai dám chọc vào anh ta.
Đây chẳng phải là mục tiêu tốt nhất của tôi sao?
Khi tôi ngồi lên xe máy của anh Khúc, tôi phát hiện học sinh ở cổng trường đều đang nhìn tôi.