Vô số đá vụn bắn tung tóe.
Tiêu Tiêu giống như một viên đạn bay thẳng tắp ra ngoài, do mọi người lúc này đang đứng trên sân thượng, xung quanh không có kiến trúc che chắn, Tiêu Tiêu bay qua mười mấy tòa nhà thấp rồi rơi mạnh xuống con phố rất xa.
Trọng thương như vậy, không ai có thể sống sót.
"Lợi hại thật..." Kiều Gia Kính gật đầu.
Vốn tưởng Trương Sơn còn sẽ tiếp tục giết chết Lão Tôn, nhưng anh ta lại từ từ thở hổn hển.
"Này, tên to xác... anh không sao chứ?"
Lồng ngực Trương Sơn phập phồng liên tục, không bao lâu sau, phía xa lại truyền đến một tiếng chuông.
"Tiếng vọng" biến mất rồi.
"Tôi không sao... chỉ là hơi mệt..." Anh ta cười khổ một cái nói, "Hình như dùng sức hơi quá."
"Không sao, còn lại giao cho tôi."
Bây giờ trên cầu chỉ còn lại Lão Tôn là kẻ địch.
"Các, các người..." Lão Tôn biết dù thế nào cũng không đấu lại hai người trước mắt, bây giờ "tiếng vọng" của mình không có tác dụng, tiếp theo còn cơ hội thắng nào không?
"Người đá, vừa nãy tại sao anh không đưa đá cho cô gái to con kia?" Kiều Gia Kính hỏi.
"Cái gì cơ?" Lão Tôn sững sờ.
"Vừa nãy tôi và tên to xác đều không động đậy được... cô gái to con kia có cơ hội giết chúng tôi." Kiều Gia Kính mỉm cười, "Kết quả anh không đưa đá cho cô ta."
"Tiêu Tiêu hỏi tôi xin đá tôi không đưa?" Lão Tôn nhíu mày, "Sao lại thế được... không, không thể nào..."
"Anh người cũng không xấu, tôi không định giết anh." Kiều Gia Kính hoạt động cổ, hỏi, "Đại ca của anh chết rồi, anh không định đổi bến đỗ sao?"
"Đổi... bến đỗ?" Lão Tôn nhíu mày, "Người anh em... anh có biết mình đang nói gì không?"
"Có thể là tôi nói nhiều rồi." Kiều Gia Kính gật đầu, "Anh trông có vẻ năng lực rất mạnh, tinh thần cũng coi như bình thường, lại cứ phải đi theo một đám điên..."