Bắt đầu từ hiệp thứ hai, trò chơi này sẽ trở nên càng thêm khó khăn.
Sự "hối hận" của Tử Thần đã làm loãng đi một chút "mê man", nếu ở hiệp này Tô Thiểm vẫn có thể đánh ra "dao", đối phương có khả năng sẽ động thủ.
Tuy sẽ không khiến bác sĩ Triệu chết, nhưng đủ để ông ta bị thương.
Mà việc cấp bách hiện tại của Tề Hạ là tiêu hao hết mấy lá "dây thừng" trong tay, nếu không tình hình sẽ rơi vào thế bị động.
"Mời bốc bài." Địa Kê nói.
Tô Thiểm không khách sáo, không nói hai lời bốc một lá bài mới cho vào tay.
Tề Hạ cũng bốc bài sau cô.
"Đá".
"Rắc rối..." Trong lòng Tề Hạ hơi bực bội, nhưng vẫn cất lá "đá" này đi.
Bây giờ cho dù để bác sĩ Triệu dùng "dao", đối đầu với "dây thừng" của Tử Thần, ông ta cũng chưa chắc đã giết được đối phương, huống hồ đến nay Tề Hạ chưa bốc được một lá "dao" nào.
"Anh nói anh tên là Tề Hạ, đúng không?" Tô Thiểm hỏi.
"Phải."
"Vừa nãy tại sao anh lại ra 'dây thừng'?"
Tề Hạ nhướng mày, nói: "Chúng ta vừa nãy chẳng phải đã thương lượng là muốn 'hòa' sao? Cho nên tôi chỉ có thể đánh ra một lá bài không có sức sát thương."
Tô Thiểm khựng lại, lại hỏi: "Vậy lần này thì sao? Anh vẫn là 'dây thừng' chứ?"
"Phải." Tề Hạ nói, "Tôi vẫn là 'dây thừng'."
Tề Hạ nói xong liền úp một lá bài xuống.
"Tô Thiểm, lá bài này đại diện cho ý định 'hợp tác' của tôi."
"Vậy sao?"
Tô Thiểm khựng lại, sau khi suy nghĩ một chút cũng đặt một lá bài xuống.
Bác sĩ Triệu và Tử Thần lại căng thẳng nhìn hai người, không biết họ rốt cuộc có dự định gì.
"Mời mở bài." Địa Kê đưa tay ra hiệu.
Hai người lại lật bài của mình lên, Tề Hạ vẫn là "dây thừng", nhưng Tô Thiểm là "đá".
Bác sĩ Triệu cách bàn một khoảng, hoàn toàn không biết Tề Hạ ra cái gì, nhưng vẫn lập tức quay lại dưới cửa sổ đợi "đạo cụ" của mình.