"Bà nói cái gì...?" Tề Hạ từ từ đứng dậy, trông vô cùng mất bình tĩnh, "Đừng có nói nhảm với tôi... dư niệm của người khác mới là tạp niệm, Dư Niệm (An) của tôi là tất cả của tôi...!"
"Này... tên lừa đảo anh bình tĩnh chút..." Kiều Gia Kính đưa tay kéo Tề Hạ, "Đột nhiên sao lại thế này?"
Lâm Cầm cũng phát hiện ra điều này, Tề Hạ rất kỳ lạ.
Cảm xúc của anh không ổn định.
Trạng thái tâm lý của anh luôn đau khổ, đè nén, lo âu.
"Vợ của tôi tên là Dư Niệm An." Tề Hạ nói với bà thím, "Lần này tôi về nhà, cô ấy đã biến mất."
Dì Đồng nghe xong hơi suy tư một chút, hỏi: "Con à, 'biến mất' là có ý gì?"
"Dấu vết tồn tại của cô ấy bị xóa sạch rồi." Tề Hạ nói, "Thủ đoạn này quả thực rất giống bà 'Mẫu Thần' biến thái mà bà nói, nếu bà có thể cảm nhận được bà ta, có thể cho tôi trực tiếp đối thoại với bà ta không? Tôi có rất nhiều chuyện muốn hỏi cho ra lẽ."
Dì Đồng khẽ lắc đầu: "Con à, tuy tình huống của con rất đáng thương, nhưng ngay cả ta cũng không thể nói chuyện với 'Mẫu Thần', làm sao giúp con liên lạc được? Huống hồ... đây cũng là lần đầu tiên ta nghe nói tình huống 'dấu vết tồn tại bị xóa sạch'."
"Cái gì...?" Tề Hạ nhíu mày.
"Nói chung, 'người nghe thấy tiếng vọng' quay về ngày trước khi chết, là 'thần ban' vô cùng rõ ràng, họ có thể mang theo sức mạnh của 'Mẫu Thần' tận hưởng một ngày trải nghiệm của thần, nhưng không ngờ con lại cảm thấy đau khổ." Dì Đồng nhìn Tề Hạ đầy ẩn ý, "Con à, con cũng có ký ức, chứng tỏ con cũng nhận được 'thần ban', vậy người xóa bỏ dấu vết tồn tại của vợ con... liệu có phải là chính con không?"
Tề Hạ vừa định nói gì đó, lại từ từ mở to mắt.
Lượng thông tin trong đoạn văn này thực sự quá lớn, khiến Tề Hạ nhất thời không phản ứng kịp.