"Á! Cô làm gì vậy?!"
Tiêu Nhiễm hét lên kinh hãi, nhưng bóng dáng cao gầy kia không có ý định buông tha cho cô ta.
Cô ấy liên tiếp giáng xuống mấy chục cái tát, mới cuối cùng từ từ dừng lại.
"Tề Hạ và Kiều Gia Kính không đánh phụ nữ, tôi đánh." Vân Dao thở hổn hển nói, "Cô còn ý kiến gì không?"
"Mày mẹ kiếp..."
Tiêu Nhiễm nghiến răng muốn đẩy Vân Dao ra, lại bị Vân Dao nắm lấy cánh tay, thưởng thêm ba cái tát nữa.
"Cô nói nữa đi!" Vân Dao gầm lên, "Cô nhắc đến Điềm Điềm lần nữa thử xem!"
Tiêu Nhiễm bị đánh đến hai má đỏ bừng, trông vừa tức giận vừa đau đớn.
"Triệu Hải Bác!!" Cô ta hét lớn, "Có người đánh tôi, anh không thấy sao?! Vừa nãy để cho anh sờ không công à?"
Bác sĩ Triệu lúc này mới hoàn hồn, vội vàng bước lên định kéo Vân Dao lại.
Ngay khi anh ta sắp chạm vào Vân Dao, hai bàn tay mạnh mẽ đã giữ chặt lấy anh ta.
Chỉ thấy Tề Hạ và Kiều Gia Kính một trái một phải, chắn trước mặt anh ta.
"Bác sĩ Triệu." Tề Hạ gọi, "Chuyện của con gái cứ để con gái tự giải quyết đi, chúng ta đừng xen vào."
"Đúng vậy đúng vậy bác sĩ Triệu." Kiều Gia Kính cười cười, "Đánh tay đôi thì đừng làm phiền."
Trên mặt bác sĩ Triệu lúc xanh lúc trắng: "Nhưng... nhưng các người..."
"Hay là anh muốn đánh tay đôi với tôi?" Kiều Gia Kính cười hỏi, "Bây giờ tôi rảnh, có thể tiếp."
"Tôi..." Bác sĩ Triệu khó xử nhìn Kiều Gia Kính, lại nhìn Tiêu Nhiễm dưới đất, nhất thời không biết làm sao cho phải.
Chỉ thấy Vân Dao lại giáng thêm mười mấy cái tát, đánh cho Tiêu Nhiễm không còn sức đánh trả.
"Chị! Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!" Tiêu Nhiễm gào khóc, "Người đàn ông của chị trâu bò! Người đàn ông của chị trâu bò được chưa!"
"Bốp"!
"Câu này không đúng, nói lại!" Vân Dao tức giận nói.