Tề Hạ và Kiều Gia Kính từ từ quay đầu lại, phát hiện Điềm Điềm run rẩy giơ con dao lên.
Nước mắt cô không ngừng tuôn rơi, biểu cảm vô cùng phức tạp.
Cô trông có vẻ không muốn chết, nhưng cũng không muốn sống.
"Tôi, tôi..." Môi Điềm Điềm run run nói, "Tôi có cách..."
"Này..." Kiều Gia Kính đưa tay ra, chậm rãi đứng dậy, "Tôi biết cô có cách, nhưng cô bỏ dao xuống trước đã."
Tề Hạ cũng đứng dậy, từ từ lại gần Điềm Điềm: "Cách của cô không được đâu... cô nghe tôi nói đã..."
"Đừng qua đây..." Điềm Điềm lùi lại một bước, "Xin lỗi, tôi chỉ có thể làm thế này thôi..."
"Không!" Kiều Gia Kính ngắt lời, "Vừa nãy tôi xem kích thước cái lỗ đó rồi, tay cô cho dù chặt xuống cũng không ném ra được đâu! Chúng ta còn cần thời gian băm nhỏ tay cô! Nhưng chúng ta không còn thời gian nữa!"
Tề Hạ nuốt nước miếng, nói với Điềm Điềm: "Kiều Gia Kính nói đúng, cô làm vậy vô dụng thôi."
"Nhưng các anh cũng hoàn toàn không chặt đứt được lưới sắt!" Điềm Điềm khóc lóc hét lớn, "Tôi có cách tốt hơn!"
"Không có cách nào tốt hơn đâu!" Tề Hạ cũng hét lớn một tiếng, "Chặt lưới sắt là cách duy nhất!"
"Không...!" Điềm Điềm quỳ rạp xuống đất, khóc lóc thảm thiết, "Thực ra anh đã sớm nghĩ đến rồi đúng không... Tề Hạ... đây mới là cách duy nhất mà..."
"Cách đó không được!!" Tề Hạ lại bước lên một bước, "Chúng ta thử cách khác!"
"Tề Hạ... tôi không muốn biến thành than, tôi bẩn thỉu cả đời rồi, lúc chết muốn xinh đẹp một chút."
"Kiều Gia Kính! Mau cướp lấy con dao!!" Tề Hạ thất thanh hét lớn, "Nhanh!"
Chưa đợi Kiều Gia Kính bước lên một bước, Điềm Điềm đột ngột giơ dao đặt lên động mạch cổ bên trái của mình, cứa mạnh một nhát.
Cô hoàn toàn không do dự.