"Con có thể không đi con đường này." Tôi trả lời, "Chỉ cần được đi theo ông, bảo con đi con đường nào cũng được."
Sắc mặt Vinh Gia thay đổi, ảo não nói: "A Kính, ta không cần ai theo nữa, tiền của ta đủ tiêu đến lúc ta chết già! Con đang làm vướng víu ta, biết không?!"
"Con..." Tôi bị những lời của Vinh Gia làm cho rất khó chịu.
Có thể là do tôi uống quá nhiều rượu, dù sao trước đây tôi chưa từng khó chịu như vậy.
Vinh Gia không cần tôi nữa, Cửu Tử cũng không cần tôi nữa.
Tôi trở thành nắm đấm trôi nổi giữa không trung, không có cơ thể và bộ não.
Tôi nên rơi xuống đâu? Lại nên đặt ở đâu?
"Con biết rồi." Tôi gật đầu, cảm thấy mắt và mũi hơi khó chịu, "Vinh Gia, con sẽ không gây phiền phức cho ông đâu, ngày mai trời sáng con sẽ đi."
Trở về nhà Vinh Gia, tôi nằm trên ghế sofa mãi không ngủ được.
Rốt cuộc là sao chứ?
Tại sao mọi thứ đều thay đổi?
Cái tên "bộ não" ngốc nghếch kia, "nắm đấm" không ở đó, cậu ta không biết chạy sao?
Tại sao lại phải đánh đổi cả bản thân?
Sự thông minh tài trí bình thường đi đâu hết rồi?
Mẹ kiếp, tôi thấy cậu căn bản không phải "bộ não", cậu chính là một thằng ngốc thì có.
Tôi càng nghĩ càng khó chịu, đêm càng khuya, tôi lại càng không thể tĩnh tâm.
Chỉ cần nhắm mắt lại, khuôn mặt Cửu Tử lại hiện lên trước mắt tôi.
Những lời nói nhảm như đánh rắm trước kia của cậu ta, lúc này tôi lại nhớ rõ mồn một.
"A Kính, nếu cậu không có 'bộ não' là tôi, cậu phải làm sao?"
"A Kính, bình thường cậu phải cười nhiều lên, bây giờ nhìn cứ như khúc gỗ."
"A Kính, học theo tôi ‘mẹ nó'! Nói như vậy có khí thế hơn, ‘mẹ nó'! Cậu không thích à? Vậy 'mẹ nó' thì sao?"
"A Kính, cậu nhớ mặc áo vào nhé! Sao lại cứ để trần như vậy ra ngoài?"
"A Kính, bảo vệ tớ! Mẹ nó! 'Bộ não' bị đánh hỏng rồi, cậu cũng thành ngốc đó!"
"A Kính, nếu có ngày tôi không còn nữa, cậu hãy tìm một 'bộ não' khác đi."