Nhưng bây giờ có nên nói tin này cho cậu ta biết không?
Đây không phải là ý hay, con người khó kiểm soát nhất chính là "suy nghĩ" của mình.
Cảm xúc của Hàn Nhất Mặc trông vẫn khá ổn định, nếu lúc này nói ra tin này, khó tránh khỏi sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ của cậu ta.
"Hàn Nhất Mặc, bây giờ cậu cảm thấy sợ không?" Tề Hạ cẩn thận hỏi.
"Không sợ lắm." Hàn Nhất Mặc bình tĩnh lắc đầu, "Ở đây đèn đuốc sáng trưng, hơn nữa trông cũng không có nguy hiểm gì."
"Vậy, vậy thì tốt..."
Cảnh sát Lý phát hiện Tề Hạ vậy mà có chút hoảng loạn.
"Nhưng ai biết được ngày mai và tai nạn cái nào đến trước..." Hàn Nhất Mặc buồn bã nhìn lên bầu trời, "Tề Hạ, anh nói xem chúng ta liệu có mãi mãi không ra..."
"Đừng!" Tề Hạ lao tới bịt miệng Hàn Nhất Mặc, trên trán từ từ chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, "Hàn Nhất Mặc, cậu bình tĩnh chút, chúng ta nhất định sẽ ra khỏi đây."
Hàn Nhất Mặc nghe xong khẽ gật đầu, Tề Hạ cũng buông tay ra.
"Tề Hạ, không biết tại sao, tôi rất tin tưởng anh." Hàn Nhất Mặc nói, "Anh giống như một nhân vật từng xuất hiện dưới ngòi bút của tôi vậy, ở kết cục câu chuyện, anh ấy đã phá giải được cửa ải khó khăn vốn không thể phá giải."
"Cậu nói vậy là tốt nhất..." Tề Hạ cố nặn ra nụ cười khổ, "Có tôi ở đây, cho nên cậu đừng lo lắng."
Nhìn biểu cảm của Tề Hạ, cảnh sát Lý dường như cũng nghĩ ra điều gì.
Chẳng lẽ "Chiêu Tai" chính là "miệng quạ đen" sao?
"Đúng... Hàn Nhất Mặc, cậu tuyệt đối đừng suy nghĩ lung tung..." Cảnh sát Lý hậu tri hậu giác nói, "Tôi và Tề Hạ sẽ đưa mọi người ra ngoài."
Hàn Nhất Mặc cảm thấy hai người trước mắt có chút kỳ lạ.
"Hai người sao thế?"
"Tôi..." Cảnh sát Lý và Tề Hạ nhìn nhau, lời nói đều nghẹn ở cổ họng, "Không, không có gì."