"Đúng vậy, mười người."
Vân Dao và Sở Thiên Thu đều im lặng một lúc.
Sở Thiên Thu bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi: "Đã phòng anh có 'mười người', sao anh lại suy đoán ra phòng chúng tôi là 'chín người'?"
"Bởi vì khi chín người chúng tôi bước ra khỏi phòng, 'Nhân Long' vậy mà lại nói người trong phòng chúng tôi là 'toàn quân sống sót'." Tề Hạ cười lạnh một tiếng, "Thật kỳ lạ, nếu là 'toàn quân sống sót', chẳng phải chúng tôi nên có mười người bước ra sao?"
Sở Thiên Thu lẳng lặng gật đầu, mức độ thông minh của Tề Hạ không khác mấy so với tưởng tượng của anh ta.
"Nhưng 'chín người' ở một mức độ nào đó lại có vẻ rất hợp lý, dù sao thiết bị thoát hiểm trong phòng đều là 'phần cho chín người'." Tề Hạ tiếp tục nói.
"Trong phòng chúng tôi có chín tấm ván bàn, chín sợi dây thừng. Nếu trong phòng thực sự có 'mười người', tài nguyên trò chơi căn bản khó phân chia."
"Nói cách khác trò chơi của chúng tôi vốn dĩ chuẩn bị cho chín người, chỉ cần trong phòng có chín người bước ra, thì được coi là 'toàn quân sống sót'." Tề Hạ vẻ mặt nghiêm túc nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm giọng hỏi, "Đã như vậy, tại sao trong phòng lại có mười người?"
Thấy hai người không trả lời, Tề Hạ tiếp tục nói: "Cho nên tôi mạnh dạn suy đoán, trong phòng chúng tôi thừa ra một người. Người này hoặc là đã phát động năng lực đặc biệt nào đó, hoặc là trực tiếp dùng cách đơn giản bạo lực mua chuộc 'Nhân Dương', tóm lại Nhân Dương đã giết chết 'người tham gia' thực sự của phòng chúng tôi, mục đích là để bảo vệ thân phận của cô ta."
Sở Thiên Thu chớp mắt, hỏi: "Anh chỉ thông qua chút manh mối này, mà suy đoán ra đáp án chính xác như vậy?"
"Không thể coi là 'chính xác', bởi vì trước khi gặp anh, tôi cũng không chắc đối phương là nam hay nữ." Tề Hạ nói, "Tiếp theo đến lượt tôi hỏi anh."