"Diễn...?" Sở Thiên Thu cố nặn ra một nụ cười, "Anh nói tôi đang diễn?"
"Tôi không quan tâm anh là thủ lĩnh của 'Thiên Đường Khẩu' hay là thần thánh thống trị nơi này, tại sao anh lại chọc vào tôi?" Tề Hạ lạnh lùng nói.
"Tôi..." Biểu cảm của Sở Thiên Thu rõ ràng có chút khác lạ, anh ta dù có nghĩ nát óc cũng không ngờ Tề Hạ lại có tính cách như vậy, "Tôi chọc vào anh chỗ nào...?"
"Lần trước tôi đến tìm anh, anh cố tình ra vẻ bí hiểm làm mất của tôi nửa tiếng đồng hồ, anh có biết nửa tiếng đó đối với tôi quan trọng thế nào không? Có gì cứ nói thẳng ra không được sao?" Tề Hạ quay đầu lại, nhặt một hòn đá to bằng viên gạch trên mặt đất, "Lần này tôi tin anh, dẫn mọi người cùng đến, anh lại không nói hai lời đã trói đồng đội của tôi. Sở Thiên Thu, tại sao anh lại chọc vào tôi?"
Tề Hạ ước lượng hòn đá trong tay, cảm thấy đủ để khiến đầu một người nở hoa.
"Anh, anh đợi chút..." Sở Thiên Thu thực sự có chút sợ hãi, vội vàng xua tay, "Anh nghe tôi nói đã, tôi làm vậy đều có nguyên nhân!"
"Chỉ tiếc là anh không nói trước cho tôi biết nguyên nhân." Tề Hạ mặt không cảm xúc nói, "Đời này tôi ghét nhất là những chuyện nằm ngoài dự liệu của tôi. Anh có thể cảm thấy ra vẻ bí hiểm như vậy sẽ khiến anh trông rất mạnh mẽ, nhưng trong mắt tôi thì vô cùng ấu trĩ. Tiếp theo bất kể anh nói ra 'sự thật' chấn động đến mức nào, tôi đều định đập vỡ đầu anh."
"Tề, Tề Hạ... anh đợi chút!" Vân Dao vội vàng chạy tới nắm lấy tay Tề Hạ, "Anh định làm gì vậy? Anh không thể giết Sở Thiên Thu ở đây được!"
"Vậy tôi có thể giết ở 'đâu'?" Tề Hạ hỏi, "Cần phải đặc biệt khiêng anh ta ra hành lang sao?"
"Anh..." Trên mặt Vân Dao lúc xanh lúc trắng, trông vô cùng hoảng loạn, "Tề Hạ, tôi thay mặt Sở Thiên Thu xin lỗi anh... nhưng nếu bây giờ anh giết anh ấy, chúng ta sẽ không còn hy vọng ra ngoài nữa..."