"Tôi..." Tề Hạ đột ngột lùi lại một bước, lại phát hiện cảnh tượng này quen quen.
"Mẹ nó!"
Kiều Gia Kính cũng giật mình, hai người rõ ràng vừa mới đến đây chưa đầy một phút, ông già này chui ra từ đâu vậy?
Tại sao ông ta lại đứng sau lưng Tề Hạ không một tiếng động?
"Chàng trai trẻ, Thiên Long thật sự không thể chọc vào đâu!" Ông lão để lộ chiếc răng duy nhất còn sót lại, vươn cánh tay khô héo chộp lấy Tề Hạ, "Cược mạng... cho dù cược mạng cũng chưa chắc đã được đâu..."
Kiều Gia Kính vừa định tiến lên ngăn cản, lại bị Tề Hạ kéo lại.
"Khoan đã, tôi muốn nói chuyện với ông ấy."
Anh kéo Kiều Gia Kính sang một bên, cũng đưa tay nắm lấy ông lão.
Hai người như hai người bạn lâu năm không gặp đỡ lấy cánh tay nhau.
"Ông lão, ông biết tôi không?" Tề Hạ hỏi.
Ông lão nghe xong hơi sững sờ, suýt chút nữa rơi nước mắt.
Ông ta nắm lấy tay Tề Hạ không ngừng dùng sức, nắm đến mức tay Tề Hạ đau nhói.
"Cậu chịu nói chuyện với tôi rồi... tốt quá... tôi có thể đợi..." Ông lão run rẩy nói, "Cho dù tất cả bắt đầu lại từ đầu, tôi đều có thể đợi... cậu sắp có thể hủy diệt cái nơi quỷ quái này, giải phóng tất cả chúng ta rồi..."
Ông lão trông có vẻ điên khá nặng, Tề Hạ chỉ đành nương theo lời ông ta mà hỏi tiếp.
"Giải phóng tất cả mọi người?" Tề Hạ hỏi, "'Giải phóng' là có ý gì?"
"Chúng ta bị nhốt ở đây rồi!!" Ông lão gào khóc, "Có người nói dối... có người nói dối tày trời!! Hắn lừa tất cả mọi người!!"
"Ông lão, ông bình tĩnh một chút." Tề Hạ buông tay ông lão ra, nắm lấy vai ông ta, cố gắng để cảm xúc của ông ta ổn định lại, "Ai lừa chúng ta? Hắn nói dối điều gì?"
"Là..."
Ông lão vừa định nói, trên trời bỗng vang lên một tiếng sấm rền.