Thấy Tiểu Lưu dần biến mất ở con phố phía xa, tôi tức giận vô cùng, lập tức nhắn tin lại cho Trương Hoa Nam: "Cậu muốn chết à? Đừng chủ động liên lạc với tôi."
Điều khiến tôi không ngờ tới là, Trương Hoa Nam ở đầu dây bên kia sau khi nhận được tin nhắn thì không có động tĩnh gì.
Tôi cũng chỉ đành móc từ túi ra bao thuốc đã giấu sẵn, châm một điếu.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tâm trạng tôi cũng dần trở nên nôn nóng, phải canh chừng một kẻ căn bản sẽ không xuất hiện, đây quả thực là đang lãng phí thời gian của tôi.
Ngay khi điếu thuốc trên tay sắp tàn, tôi bỗng nghe thấy tiếng cửa xe mở, cứ tưởng là Tiểu Lưu về, nhưng người đó lại ngồi thẳng vào ghế sau.
"Đội trưởng Lý, lâu rồi không gặp."
Một giọng nói đã lâu không nghe thấy vang lên sau lưng tôi, khiến toàn thân tôi run lên.
Trương Hoa Nam.
"Cậu điên rồi à? Biết đây là xe gì không?"
Trương Hoa Nam giật lấy đầu lọc thuốc lá từ tay tôi, rít một hơi thật sâu.
"Xe gì? Dù sao cũng không có sơn xe cảnh sát."
Tôi nhìn thấy vẻ mặt thờ ơ của hắn qua gương chiếu hậu, càng cảm thấy tức giận hơn: "Cậu không sợ bây giờ tôi lái xe chở cậu đến đồn cảnh sát sao?"
"Ồ? Lão Lý, chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng đấy." Trương Hoa Nam mỉa mai nhìn tôi, "Bảy năm trước lần anh bắt tôi đó, tôi đã đưa cho anh mười vạn tệ để chữa bệnh cho Huyên Huyên, anh phải biết ơn chứ."
"Ơn nghĩa chó gì tôi trả hết rồi." Tôi nghiến răng, trong lòng vô cùng dằn vặt, sớm biết thế tôi đã không dính líu đến tên cặn bã này, "Tôi bảo cậu yên phận một chút, kết quả cậu lại liên tiếp gây án... tôi vẫn nên đích thân tống cậu vào tù thôi."
"Anh nói chuyện với ân nhân cứu mạng của Huyên Huyên như thế à?" Trương Hoa Nam ném đầu lọc thuốc lá ra ngoài cửa sổ, "Huyên Huyên bây giờ học tiểu học rồi phải không? Tôi nhớ là... lớp 4A6?"
"Cậu..." Nghe tên Huyên Huyên thốt ra từ miệng tên cặn bã này, tôi lập tức giận không kìm được, "Nếu cậu dám động vào Huyên Huyên, tôi tuyệt đối sẽ băm vằm cậu ra trăm mảnh."