Tôi tên là Lý Thượng Vũ.
Tôi đã nói dối.
Ngày 22 tháng 5 năm 2010, tôi và đồng nghiệp nhận nhiệm vụ đi mai phục một tên lừa đảo.
Tên lừa đảo này tên là Trương Hoa Nam.
Hắn ta vô cùng gian xảo, có nhiều tiền án tiền sự.
Nan giải hơn là, Trương Hoa Nam có ý thức phản trinh sát cực cao, từng nhiều lần trốn thoát khỏi sự vây bắt của cảnh sát, và trong vụ án lừa đảo lần này, Trương Hoa Nam cũng nhanh chóng bị liệt vào danh sách nghi phạm quan trọng, do tôi và đồng nghiệp ngày đêm canh gác.
"Đội trưởng Lý, làm một điếu không?"
Tiểu Lưu móc từ trong ngực ra bao thuốc Đông Trùng Hạ Thảo mà tôi thích nhất, cậu ta không phải người giàu có gì, nhưng lại luôn thích mang theo bao thuốc hơn năm mươi tệ, bình thường bản thân không hút, hễ chút là lại mời tôi một điếu.
"Tiểu Lưu, mỗi tháng cậu kiếm được bao nhiêu tiền?"
Tôi không nhận điếu thuốc đó, ngược lại móc từ túi mình ra bao Hồng Tướng Quân, tám tệ một bao, rẻ tiền, nặng đô.
"Hai ngàn bảy." Tiểu Lưu nói, "Đội trưởng Lý chẳng phải biết rồi sao?"
"Cậu mỗi tháng hai ngàn bảy, hút Đông Trùng Hạ Thảo?" Tôi ngậm một điếu Tướng Quân, Tiểu Lưu vội vàng đưa bật lửa lên châm.
"Đội trưởng Lý anh nói gì vậy..." Tiểu Lưu vội vàng cười làm lành, "Đông Trùng Hạ Thảo sao em nỡ hút? Đây chẳng phải là để dành cho anh sao..."
Tôi bất lực lắc đầu, nói với cậu ta: "Chúng ta là cảnh sát hình sự, ai phá được án thì người đó giỏi, mấy cái trò nơi công sở cậu bớt học theo đi."
"Vâng vâng vâng... đội trưởng Lý nói phải." Tiểu Lưu cất Đông Trùng Hạ Thảo vào trong ngực, tự mình lại lấy ra một bao Trường Bạch Sơn sáu tệ, "Em đây chẳng phải đang học phá án với anh sao?"
Nói thật, Tiểu Lưu rất thông minh, ngộ tính cũng tốt. Nghe nói lúc ở trường cảnh sát cũng luôn đứng top đầu, nhưng không biết cha mẹ cậu ta giáo dục thế nào, tuổi còn nhỏ lại học một thân bản lĩnh luồn cúi nơi quan trường, vừa gia nhập đội cảnh sát đã khiến những người đi trước như chúng tôi đau đầu không thôi.