"Anh nói cái gì?" Tề Hạ lập tức trừng lớn mắt, "Anh nói anh từng gặp... có người trốn thoát khỏi đây?"
"Đúng vậy." Trương Sơn gật đầu, "Nhưng chính xác mà nói... chúng tôi chỉ tìm thấy nhật ký của người đó."
"Cái này..." Tề Hạ cảm thấy chuyện này có chút quái dị, "Anh chỉ tìm thấy nhật ký, đã khẳng định người đó trốn thoát khỏi đây?"
Trương Sơn cười gật đầu, nói với Tề Hạ: "Người anh em, tôi nói rõ trước nhé, nếu cậu muốn gia nhập với chúng tôi, chúng tôi có thể chia sẻ những thông tin này với cậu. Còn bây giờ... bất kể cậu tin hay không, tôi chỉ nói đến đây thôi."
Tề Hạ cũng đại khái hiểu ý của Trương Sơn, nhưng anh thực sự không thể phán đoán đối phương nói thật hay giả.
Lúc này một cô gái hơi mập nghe thấy lời của Trương Sơn, sấn lại gần, hỏi: "Anh... các anh còn nhận người không? Tôi làm gì cũng được..."
Trương Sơn nhìn cô gái này, cười nói: "Cô gái à, không phải tôi không muốn nhận cô, nhưng mục tiêu của chúng tôi là 'công phá tất cả trò chơi', cô có quyết tâm đối mặt với nguy hiểm tiếp theo không?"
Cô gái hơi mập nghe xong lẳng lặng cúi đầu, suy nghĩ một lát rồi mở miệng nói: "Tôi có thể."
"Ha ha!" Trương Sơn dường như không tin lời cô gái, chậm rãi bước tới nói với cô, "Cô gái, đừng cố quá, sống cho tốt đi."
Cô gái không thuyết phục được Trương Sơn, sắc mặt trầm xuống.
Thấy cả phòng không ai nói chuyện nữa, Trương Sơn lại nhìn Tề Hạ, từ trong túi móc ra một tờ giấy vụn, dùng ngón tay chấm chút máu trên người mình, vẽ đơn giản một bản đồ phác thảo.
"Đây là vị trí của chúng tôi." Trương Sơn đưa tờ giấy cho Tề Hạ, "Nếu cậu nghĩ thông rồi, có thể đến tìm chúng tôi."
Tề Hạ nhận lấy tờ giấy, vẫn nhìn ba người với vẻ mặt thận trọng, nhưng Trương Sơn chẳng hề để ý, ôm vai Mắt Kính Nhỏ, nhặt hai cánh tay gấu đen trên mặt đất lên, liền đi cà nhắc ra ngoài cửa.