Thấy Tề Hạ không còn chiêu sau, hắn lập tức sải bước lớn chạy tới.
Tề Hạ cũng không do dự, đẩy hai cái ghế bên cạnh về phía trước, chắn giữa mình và Trương Sơn.
Trương Sơn thân hình cao lớn vốn dĩ hành động đã có chút chậm chạp, lúc này lại bị hai cái ghế này cản trở, suýt chút nữa ngã nhào.
"Rồng đánh nhau ở nơi hoang dã, là đến bước đường cùng rồi ."
Tề Hạ lấy đà, đạp lên ghế nhảy lên, chưa đợi Trương Sơn ổn định thân hình, anh liền trực tiếp nhào tới, cưỡi lên người đối phương.
Anh biết Trương Sơn và Mắt Kính Nhỏ, lão Lữ có sự khác biệt về bản chất, tuyệt đối không thể dựa vào sự uy hiếp để bắt hắn thỏa hiệp, thế là nhân lúc đối phương chưa kịp phản ứng, cưỡi lên người hắn đấm liên tiếp vào má đối phương.
Trương Sơn ngay lập tức co hai tay lại, bảo vệ cằm và má, đồng thời dùng mắt nhìn chằm chằm vào vai đối phương, thông qua phán đoán cú đấm của đối phương, liên tục đỡ đòn tấn công của Tề Hạ.
Nắm đấm của Tề Hạ như mưa rơi vào cánh tay đối phương, chỉ cảm thấy như đấm vào tường, cứng ngắc.
"Thằng ranh... mày đang tìm chết đấy!"
Tề Hạ nhân lúc đối phương nói chuyện, đấm một cú từ giữa hai cánh tay Trương Sơn xuống, đấm thẳng vào mũi đối phương.
Nhưng Trương Sơn cứ như đã đoán trước được, trực tiếp dùng hai tay kẹp lại, nắm đấm của Tề Hạ không thể tiến thêm nửa phân. Hắn kẹp chặt khớp xương của Tề Hạ, lại thuận thế nắm lấy cánh tay anh, vặn sang một bên, Tề Hạ liền lăn sang bên cạnh, Trương Sơn cũng thoát khỏi sự trói buộc.
"Tao đúng là coi thường mày rồi..." Trương Sơn từ từ đứng dậy, phủi bụi trên người, "Thằng ranh mày trước khi đến đây là sát thủ sao? Làm gì có ai đánh nhau kiểu này?"
Tề Hạ cũng vẻ mặt nghiêm trọng đứng dậy, thở hồng hộc.
Đòn tập kích vừa rồi đã là anh dốc toàn lực đánh cược một lần, nhưng không ngờ đối phương hầu như không bị ảnh hưởng gì.
"Này này này!!" Mắt Kính Nhỏ lúc này chạy tới, vẻ mặt lo lắng nói, "Hai người đang yên đang lành sao lại đánh nhau thế... đều bình tĩnh chút đi..."