Đội hình vốn chỉnh tề gần như tan rã trong nháy mắt, mọi người bỏ chạy tán loạn, gấu đen lại chỉ đuổi theo Mắt Kính Nhỏ.
"Xong rồi xong rồi xong rồi..." Mắt Kính Nhỏ vừa tuyệt vọng lẩm bẩm, vừa lảo đảo chạy loạn trong phòng, "Mẹ ơi... con lần này chết thật rồi..."
Chưa đầy mười bước, gấu đen đã ép Mắt Kính Nhỏ vào góc tường.
Hai chân Mắt Kính Nhỏ hoàn toàn không nghe sai khiến nữa, ngồi phịch xuống đất không nhúc nhích được chút nào.
Hắn dựa vào tường, quay đầu nhìn lại, một khuôn mặt đen sì cực độ kinh khủng chiếm trọn tầm mắt.
Xấu xí, dữ tợn, hôi thối.
Gấu đen vươn mũi, ngửi ngửi mặt Mắt Kính Nhỏ.
Mặt Mắt Kính Nhỏ trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, mãi cho đến khi gấu đen ghé sát miệng vào cổ hắn cũng không dám động đậy.
"Mẹ ơi..." Mắt Kính Nhỏ lẩm bẩm, "Con không về được nữa rồi... Mẹ... đừng đợi con nữa..."
Gấu đen há cái miệng tỏa ra mùi thối rữa, ngay khi sắp cắn xuống, Kiều Gia Kính đang nằm trên mặt đất bỗng nhiên hét lớn một tiếng.
"Này!! Hết giờ rồi!! Lũ trời đánh!! Bọn mày định chơi xấu à?! Đừng giết người nữa!!"
Mọi người quay đầu nhìn lại, đồng hồ điện tử trên tường quả nhiên đã kết thúc đếm ngược, dừng lại ở số "0".
Giây tiếp theo, cánh cửa sắt phía xa bỗng nhiên mở ra, gấu đen khựng lại.
Ngay sau đó, một lực hút cực mạnh bùng phát từ trong cửa sắt, gấu đen giống như một mảnh giấy bay trong gió, nó kêu lên đau đớn một tiếng, sau đó bị một thứ vô hình hút vào trong cửa với tốc độ cực nhanh.
Trò chơi kết thúc.
Mọi người sống sót.
"Kết thúc rồi..." Qua mấy phút sau, một cô gái mới run rẩy nói, "Gấu đen đi rồi..."
Các cô gái từ từ đứng dậy, ôm chầm lấy nhau, mừng đến phát khóc.
Mắt Kính Nhỏ dường như bị dọa cho ngốc rồi, chỉ biết ngồi dưới đất thở hồng hộc.
“Mẹ nó!.." Kiều Gia Kính cử động cơ thể đau nhức, ôm bụng vẻ mặt mệt mỏi nói, "Thật không dễ dàng chút nào, tên lừa đảo, may nhờ chiêu 'đại bàng bắt gà con' của anh đấy."