Con gấu đen lại tiến thêm một bước, khoảng cách giữa nó và Kiều Gia Kính chỉ còn hơn một mét.
Lần này Kiều Gia Kính dù thế nào cũng không dám tiến lên nữa, sải tay của con gấu đen đó rất dài, tiến thêm chút nữa là lọt vào tầm tấn công của nó, chẳng khác nào đi nộp mạng.
Thế là hắn chỉ đành từ từ lùi lại một bước.
Thấy cảnh này, Tề Hạ lộ ra vẻ mặt căng thẳng.
Quy tắc đối đầu giữa các loài động vật rất đơn giản, nếu một bên lùi bước, tức là đã sợ.
Sợ rồi, sẽ biến thành con mồi.
Con gấu đen thấy Kiều Gia Kính lùi lại một bước, khí thế do dự dần trở nên cuồng bạo, lúc này nó gần như đã tin chắc sinh vật trước mắt không tạo thành mối đe dọa với mình.
Sau ba giây khựng lại, con gấu đen bỗng nhiên chồm về phía trước, cánh tay to lớn vung xuống như một cột đá.
Kiều Gia Kính cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, thu người né tránh cú đánh này, thuận thế lăn một vòng về phía sau rồi lập tức bỏ chạy.
Con gấu đen gầm lên một tiếng, bốn chân chạm đất đuổi theo.
Lúc này con gấu đen đã hoàn toàn coi Kiều Gia Kính là con mồi.
"Tên lừa đảo! Anh nhanh cái chân lên!" Kiều Gia Kính vừa chạy vừa gào thét, "Cái mạng quèn này của tôi giao cho anh đấy!"
"Anh cũng đừng quá tin tưởng tôi!" Tề Hạ cũng căng thẳng nói, "Tấm sắt đó là cái gì tôi còn chưa biết..."
"Mày nói nhảm cái chó gì thế?" Kiều Gia Kính chửi ầm lên, "Mau đi 'lấy hàng' đi!"
Thấy con gấu đen chạy đi, Tề Hạ lập tức chạy về phía tấm sắt trên mặt đất.
Theo lý mà nói, tất cả các "trò chơi" đã gặp trước đó đều không phải đường cùng, nhất định sẽ có một "đường sống", trong căn phòng trống trải này, đường sống chắc chắn sẽ liên quan đến tấm sắt này.
Chạy lại gần nhìn, bề mặt tấm sắt này lốm đốm, còn có rất nhiều chỗ rỉ sét.
"Cái này..."
Tề Hạ sờ soạng một hồi, mới phát hiện đây chỉ là một tấm sắt tròn vô cùng bình thường, bên trên không có bất kỳ cơ quan nào, càng không có gợi ý bằng chữ.
"Làm cái gì vậy..." Tề Hạ cảm giác mình bị chơi một vố, tấm sắt này giống hệt như rác rưởi vứt đầy đường.