"Tề Hạ." Chương Thần Trạch khoanh tay trước ngực, vô cảm nói, "Người đầu tiên Hàn Nhất Mặc gọi tên sau khi bị thương là anh, trước đây hai người có quen nhau không?"
Tề Hạ không thèm ngước mắt lên, tay phải xoa trán trả lời: "Không quen."
"Vậy anh có manh mối gì về cái chết của cậu ấy không?" Chương Thần Trạch tiếp tục hỏi.
Tề Hạ không trả lời nữa, ngược lại chăm chú quan sát thanh cự kiếm trên người Hàn Nhất Mặc.
Thanh kiếm này mang phong cách cổ xưa, giống như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.
Trên đó đầy vết tích chiến đấu, lại giống như đã trải qua rất nhiều trận chiến.
Nhưng thời đại này, có ai lại cầm một thanh cự kiếm như vậy đi đánh nhau chứ?
"Tề Hạ, tôi đang hỏi anh đấy." Chương Thần Trạch bực bội nói, "Anh không định giải thích gì sao?"
"Tôi cần giải thích cái gì?" Tề Hạ hỏi lại, "Cô muốn nói tôi đã giết Hàn Nhất Mặc?"
"Bất kể hung thủ có phải là anh hay không, anh cũng phải nói chút gì đó để rửa sạch hiềm nghi chứ?"
Tề Hạ vẫn không trả lời, ngược lại đưa tay định rút kiếm ra.
"Này!" Cảnh sát Lý thấy thế vội vàng bước tới, "Tề Hạ, bất kể hung thủ có phải là cậu hay không, chúng ta phải bảo vệ hiện trường vụ án! Nếu không..."
"Nếu không thì sao?" Tề Hạ ngắt lời, "Nếu không đợi cảnh sát các anh đến điều tra, sẽ dễ làm mất chứng cứ?"
Cảnh sát Lý mấp máy môi, cứng họng.
Bây giờ đừng nói đợi cảnh sát đến điều tra, ngay cả việc anh ta có thể sống sót ra ngoài hay không còn là một vấn đề.
Tề Hạ thấy cảnh sát Lý im lặng, liền dùng cả hai tay dùng sức, tiếp tục rút kiếm.
Anh gần như dùng hết sức bình sinh, mới có thể rút hoàn toàn lưỡi kiếm ra khỏi mặt đất.
Kiều Gia Kính thấy thế cũng lên giúp một tay, lúc này mới phát hiện thanh cự kiếm nặng hơn hắn tưởng tượng nhiều, thanh cổ kiếm đen tuyền này không biết được làm từ kim loại gì, trọng lượng khoảng một trăm năm mươi cân (khoảng 75kg), tương đương với một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh.
Tề Hạ thở hồng hộc, ném thanh kiếm sắt xuống đất, phát ra tiếng động lớn.
Một lúc sau, Tề Hạ điều chỉnh lại nhịp thở, mới mở miệng nói với Chương Thần Trạch: "Luật sư Chương, tôi xác nhận lại với cô một chút, thanh kiếm sắt này dài bằng một người, nặng hơn trăm cân, bây giờ cô nghi ngờ là tôi đã giơ thanh kiếm sắt này lên, vào lúc rạng sáng lặng lẽ giết chết Hàn Nhất Mặc đang không thể cử động, hơn nữa tôi còn cắm sâu lưỡi kiếm vào mặt đất?"