"Ha ha..." Hàn Nhất Mặc cười khổ một tiếng, "Bác sĩ Triệu, ông nghĩ nhiều rồi. Với tư cách là một nhà văn tiểu thuyết, điều tôi không muốn nói đến nhất chính là tác phẩm của mình... Nếu có thời gian rảnh rỗi, tôi muốn tạm thời quên đi tất cả mọi thứ trong tác phẩm, để bản thân được thư giãn một chút."
"Vậy thì nói chuyện khác!" Bác sĩ Triệu đã bắt đầu từ từ khâu lại vết thương, nhưng vết thương này hình tròn, khâu lại phức tạp hơn vết thương bình thường nhiều, ông ta định thần lại, rồi hỏi, "Nói cho tôi biết, bình thường ngoài viết lách ra, cậu thư giãn bằng cách nào?"
"Tôi... sẽ chơi game."
Bác sĩ Triệu gật đầu: "Vậy thì tốt quá, tôi tan làm cũng hay chơi game, cậu chơi game gì?"
Do mất máu quá nhiều, tư duy của Hàn Nhất Mặc hiện tại rất chậm chạp, một lúc lâu sau cậu ta mới nói: "Liên Minh Huyền Thoại... trong đó có một nữ ninja tên là 'Akali', tôi rất thích nhân vật này."
"Ồ?" Bác sĩ Triệu cười cười, "Vậy đúng là khéo thật, tôi cũng chơi Liên Minh Huyền Thoại, cũng rất thích Akali."
Tuy giọng điệu ông ta bình ổn, nhưng mọi người đều nhìn thấy hai tay ông ta đang khẽ run rẩy. Dù sao hành nghề y bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên ông ta khâu vết thương trong tình trạng bệnh nhân hoàn toàn tỉnh táo và không có thuốc tê. Lúc này cũng không biết ông ta thực sự thích nhân vật này, hay chỉ đơn thuần muốn nương theo chủ đề của Hàn Nhất Mặc để nói chuyện.
"Bác sĩ Triệu cũng thích Akali sao?" Hàn Nhất Mặc yếu ớt gật đầu, "Tôi mê mẩn mọi thứ về Akali... Nữ ninja có danh hiệu 'Nắm Đấm Bóng Đêm' này, tôi cảm thấy bối cảnh câu chuyện của cô ấy cũng..."
Động tác trên tay bác sĩ Triệu hơi khựng lại, sau đó ông ta sờ lên mặt Hàn Nhất Mặc, hỏi: "Hàn Nhất Mặc, cậu có nhìn thấy tôi không?"
"Hả?" Hàn Nhất Mặc không biết tại sao bác sĩ Triệu lại đột nhiên hỏi câu này, chỉ đành trả lời, "Tôi nhìn thấy ông..."
"Tôi là ai?"
"Ông là bác sĩ Triệu..."
Bác sĩ Triệu nghe xong lại gật đầu, nói: "Hàn Nhất Mặc, bây giờ cậu đã xuất hiện ảo giác rồi, nhất định phải giữ tỉnh táo."