Tiếng vó ngựa lộc cộc hòa cùng những tiếng “ứ ứ” vọng lại trong núi rừng.
Trần Tích và Lão Nhĩ Đóa cưỡi ngựa đi trước, Nguyên Hạnh dẫn theo Nguyên Hi tụt lại phía sau một chút. Nguyên Hạnh nhìn bóng lưng hai người phía trước, nhỏ giọng lầm bầm: “Tự tiện xông vào sơn môn Võ Miếu… Năm tiếng võ đạo minh âm… Sáu thanh Kiếm Chủng… Thảo nào dám quay lại Thượng Kinh Thành!”
Nguyên Hạnh dường như đã ngộ ra rất nhiều điều.
Hắn nghe Nguyên Hi bên tai cứ “ứ ứ ứ”, bèn vỗ vỗ lưng đối phương, hạ giọng an ủi: “Đừng kêu nữa, có hiểu thế nào là phú quý ngút trời không hả?”
Nguyên Hi nghe xong liền trợn tròn mắt, tiếng “ứ ứ” cũng nhỏ dần.
Nguyên Hạnh tự biên tự diễn: “Ta nể tình giao tình bao năm nay của chúng ta mới trói ngươi đến đây, ngươi đừng có mà không biết điều. Đợi ta làm Trung thư môn hạ bình chương sự, sẽ ban cho ngươi chức Khu mật sứ, giao quyền nắm giữ binh mã thiên hạ cho ngươi.”
Tiếng “ứ ứ” của Nguyên Hi tắt hẳn, vẻ mặt đầy hoang mang.
Nguyên Hạnh đăm chiêu: “Nhưng ngươi đừng có học thói Nguyên Thành, làm Khu mật sứ rồi lại chống đối ta.”
Nguyên Hi vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Nguyên Hạnh lén liếc Trần Tích và Lão Nhĩ Đóa, hạ giọng: “Ngươi đừng kêu la nhé, ta tháo mảnh vải bịt miệng ngươi ra, chịu không?”
Nguyên Hi chần chừ giây lát, rồi gật đầu.
Đợi Nguyên Hạnh tháo miếng vải ra, Nguyên Hi rướn người lên sốt sắng hỏi: “Chúng ta đi đâu đây?”
Nguyên Hạnh ngẫm nghĩ: “Đi Nam Triều làm tù binh.”
Nguyên Hi biến sắc: “Nguyên Hạnh, mẹ kiếp nhà ngươi…”
Chưa dứt lời, miệng Nguyên Hi lại bị nhét giẻ vào.
Nguyên Hạnh ngửa mặt lên trời thở dài: “Ngươi quả nhiên không hiểu ta.”
Nguyên Hi càng giãy giụa dữ dội hơn.
Lúc này Nguyên Hạnh mới sực nhớ ra: “Có phải ngươi chưa từng gặp vị đó không, cũng phải, mười mấy năm nay vị đó có đến Thượng Kinh lần nào đâu, lần trước ngài ấy đến thì ngươi đã rời Quốc Tử Giám về phong địa kế thừa tước vị rồi…”
Hắn không thể nói toạc ra được, nếu không sẽ bị người ta vặt đầu làm bóng đá mất.
Nhưng Nguyên Hi làm gì còn tâm trí đâu mà nghe hắn nói nữa?
Đi thêm hai mươi dặm nữa, Nguyên Hi giãy giụa suốt hai mươi dặm.
Nguyên Hạnh lẩm bẩm một mình: “Ngươi cứ giãy giụa thế này cũng không được.”
Hắn dứt khoát cởi trói cho Nguyên Hi, Nguyên Hi ngay cả miếng vải bịt miệng cũng chẳng buồn rút ra, quay người bỏ chạy thục mạng ra khỏi rừng.
Nguyên Hạnh đợi một lúc lâu mới báo với Trần Tích và Lão Nhĩ Đóa: “Nghĩa phụ, lão tiên sinh, ta đi bắt hắn về đây.”
Nói xong, hắn phi nước đại đuổi theo, một lát sau đã xách Nguyên Hi trở về.
Nguyên Hạnh hớn hở nói: “Bảo ngươi chăm chỉ luyện tập võ nghệ sớm thì lại cứ như hại ngươi ấy. Năm đó lúc ngươi rời Thượng Kinh ta đã bảo rồi, về kế thừa tước vị cũng không được hoang dâm vô độ, phải chăm chỉ tu hành, đợi ngày triều ta xua quân Nam hạ, chính là lúc chúng ta lập công kiến nghiệp.”