Trần Tích kéo Nguyên Hạnh đi qua Thiên Vương Điện, Nguyên Hạnh vẫn lải nhải không ngừng: “Tiểu tử, tuy một thân thương tích này của ta đều là do ngươi ban tặng, nhưng ngươi có thể xin được Linh Nhất Pháp Sư trị thương cho ta, ta ghi nhận ân tình này. Hay là chúng ta lấy phỉ thúy xong thì đường ai nấy đi, giang hồ coi như chưa từng quen biết, đợi lúc ngươi đến Thượng Kinh lần nữa, ta mời ngươi uống rượu!”
Trần Tích làm như không nghe thấy.
Nguyên Hạnh thở dài nói: “Đang dịp năm mới…”
Trần Tích chợt hỏi: “Vị Linh Nhất Pháp Sư này có lai lịch thế nào? Ông ta có thân phận khá cao ở Khổ Giác Tự, lại bẩm sinh có Thiên Nhãn Thông, tại sao trước đây chưa từng nghe nói tới?”
“Cuối cùng cũng có chuyện ngươi không biết rồi,” Nguyên Hạnh hào hứng: “Vị Linh Nhất Pháp Sư này là Phật tử từ bốn mươi chín tầng trời chuyển thế xuống đấy, sinh ra trong một gia đình bình thường ở phường Sùng Hiền. Tương truyền lúc ông ta ra đời, chó giữ nhà khắp Kinh thành đều sủa vang, trên trời còn có đám mây lành bảy màu bay qua, đôi mắt sáng đến dọa người. Ngay đêm hôm đó, lão Phương trượng Thiền Chiếu đến tận cửa, nói là phụng mệnh Bồ Tát, bế ông ta về Khổ Giác Tự nuôi nấng.”
“Vị Linh Nhất Pháp Sư này ba tháng đã biết nói, kinh Phật đọc thuộc làu làu, bảy tuổi đã có thể tự mình chủ trì lễ Thượng Đăng Thắng Hội, chín tuổi theo Phương trượng Thiền Chiếu ra ngoài đi khất thực khổ hạnh, biện kinh với ba mươi sáu ngôi chùa chưa từng nếm mùi thất bại, ai cũng đinh ninh ông ta sẽ là Phương trượng đời tiếp theo của Khổ Giác Tự. Ai ngờ đâu, hơn hai mươi năm trước ông ta đột nhiên đóng cửa không ra ngoài, cũng không chủ trì pháp hội nữa…”
Trần Tích dừng bước, nhìn Nguyên Hạnh: “Tại sao?”
Nguyên Hạnh nhún vai: “Nghe đồn là động lòng phàm. Dân gian đồn ông ta bao che cho một nữ nhân ăn trộm ở Tàng Kinh Các Khổ Giác Tự, trộm đi mấy môn kính Hành Quan cực kỳ quan trọng. Có người gặng hỏi ông ta kẻ cắp là ai, ông ta cũng không hé răng. Cũng lạ là Phương trượng Thiền Chiếu không trách phạt ông ta, giờ đóng cửa không ra ngoài là tự ông ta phạt mình.”
Trần Tích hờ hững hỏi: “Nữ nhân đó là ai?”
Nguyên Hạnh nhớ lại: “Nghe nói là một nữ nhân giang hồ, có người bảo là muội muội của một huân quý nào đó, cũng có người nói ả là Chính Tướng trong Thiên Môn Bát Tướng. Sau đó nữ nhân này không từ mà biệt, chưa từng xuất hiện lại, ngay cả Thiên Môn Bát Tướng cũng biến mất theo. Chậc chậc, ngươi nói xem Thiên Nhãn Thông của Linh Nhất Pháp Sư đã nhìn thấu được tương lai, sao không nhìn thấy nữ nhân kia sẽ không từ mà biệt? Đúng là gánh tội thay người khác một cách oan uổng.”