Trong màn đêm, Trần Tích nghe thấy tiếng kim loại va chạm loảng xoảng sau lưng.
Nguyên Hạnh nằm bẹp trên lưng ngựa, tuyệt vọng nhìn Hữu Vũ Vệ và Hổ Bôn Quân lao vào chém giết lẫn nhau, giống như hai ngọn núi hung hăng va vào nhau.
Thiết giáp ma sát tạo ra những tiếng rít chói tai, chiến mã húc vào nhau gãy cả hai chân trước rồi ngã nhào xuống đất, hất văng kỵ sĩ trên lưng đi.
Nguyên Hạnh lẩm bẩm nói: “Tiểu tử, ngươi có biết một thớt chiến mã giá bao nhiêu bạc không? Sửa một bộ áo giáp lại tốn bao nhiêu bạc nữa? Xảy ra chuyện này, lão tử cả đời đừng hòng bước chân vào Trung xu nữa.”
Trần Tích bình tĩnh nói: “Ngươi cứ giữ được mạng trở về Thượng Kinh rồi hẵng nói.”
Nguyên Hạnh trầm giọng nói: “Tiểu tử, Hổ Bôn Quân sẽ không bị kìm chân quá lâu đâu, mau chóng vòng sang Bàn Cẩm, nếu không cả hai chúng ta đều không sống nổi. Đến Bàn Cẩm, lão tử sẽ chuẩn bị thuyền lớn cho ngươi, ngươi cút đi càng xa càng tốt. Lần sau còn gặp lại trên chiến trường, lão tử sẽ vặt đầu ngươi làm quả bóng đá.”
Ở một bên khác, ánh mắt của Phó thống lĩnh Hữu Vũ Vệ là Nguyên Phong đảo quanh chiến trường, đợi khi tìm thấy bóng dáng của Đại Thống Lĩnh Hổ Bôn Quân, gã lập tức kẹp bụng ngựa xông lên phía trước: “Lục Trản, khinh Hữu Vũ Vệ ta không có người sao, nạp mạng đi!”
“Kẻ ngu xuẩn dắt theo thủ hạ cũng ngu xuẩn,” Đại Thống Lĩnh Hổ Bôn Quân Lục Trản liếc nhìn gã một cái, phân phó tâm phúc bên cạnh: “Đừng dây dưa với hắn, thả mâu chuẩn đi tìm người.”
Tên Hổ Bôn Quân rung cổ tay, hất mâu chuẩn bay lên bầu trời đêm.
Chỉ thấy mâu chuẩn bay lượn một vòng trên trời, sau đó bay thẳng về phía Tây mấy trăm trượng, lúc này mới dừng lại lượn lờ giữa không trung.
Tìm thấy rồi.
Lục Trản không chút ham chiến, quay đầu ngựa rời đi: “Hổ Tự Doanh chặn Hữu Vũ Vệ lại, những người còn lại theo ta, chặn giết Nguyên Hạnh.”
Hổ Bôn Quân đuổi theo về phía trước mấy trăm trượng, nhưng lại không thấy bóng dáng của Trần Tích đâu.
Một tên Hổ Bôn Quân lộn người xuống ngựa ngay tại chỗ mâu chuẩn vừa bay lượn, ngồi xổm xuống xem xét cẩn thận dấu móng ngựa to lớn trên mặt đất: “Đại Thống Lĩnh, đúng là con ngựa đó không sai!”
Tâm phúc tiến lên suy đoán nói: “Đại nhân, đi về phía Tây là hướng của Bàn Cẩm, Thứ sử Bàn Cẩm chính là tâm phúc đích hệ của lão già Nguyên Tương, có lẽ tên tặc tử đã đạt được thỏa thuận với Nguyên Hạnh, muốn trốn đến Bàn Cẩm để lánh nạn.”
Lục Trản trầm giọng nói: “Đuổi theo, nhất định phải chặn giết bằng được trước khi Nguyên Hạnh đến Bàn Cẩm.”
Hổ Bôn Quân một lần nữa thả mâu chuẩn ra, mâu chuẩn bay về phía Tây mấy trăm trượng, dẫn đường cho Hổ Bôn Quân truy đuổi suốt dọc đường.
Nhưng Chiêu Liệt quá nhanh, Hổ Bôn Quân đụng độ Hữu Vũ Vệ vào lúc giờ Sửu, bọn họ một mực đuổi theo cho tới tận giờ Thìn khi trời đã sáng bảnh mắt, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng của Chiêu Liệt đâu.
Dần dần, Lục Trản nhận ra có gì đó không ổn.
Ban đầu, mâu chuẩn bay ra một dặm liền lượn hai vòng rồi quay lại. Nhưng đến khi bọn họ đuổi theo tới lúc trời hửng sáng, mâu chuẩn phải bay xa tới năm dặm mới phát hiện ra con mồi rồi quay về.
Khoảng cách giữa hai bên không những không được kéo gần lại, mà ngược lại ngày càng xa.