Hai triều đại Ninh, Cảnh đều tin vào thuyết quỷ thần.
Triều đình hai triều hạ thánh chỉ sắc phong Thành Hoàng, cho đến âm sai bốn cấp đạo, châu, phủ, huyện. Bách tính nhà nhà hộ hộ thờ phụng Táo Thần, Môn Thần, đi biển lạy Ma Tổ, đi buôn lạy Tài Thần, hành y lạy Dược Vương, làm ruộng lạy Ngũ Cốc Thần.
Nếu hai quân đối lũy, một bên cờ lớn gãy đổ, mây đen bao phủ doanh trại, nước giếng sôi sục, đêm khuya quỷ khóc, thế tất quân tâm hoang mang.
Mà lúc này đây, Trần Tích chết đi sống lại, chỉ riêng bộ huyết y trăm ngàn vết thương kia, cũng đủ làm lũ quận binh sợ vỡ mật.
Trên cầu phao, đê neo đậu, mấy trăm tên quận binh xô đẩy nhau bỏ chạy.
Tư Binh Tham Quân đứng giữa dòng người, bị những tên quận binh đang tháo chạy tông trúng đâm ra lảo đảo lảo đảo, hắn vung tay hô to: “Kẻ nào lâm trận bỏ chạy, chém!”
Nhưng mặc kệ hắn hô hào thế nào, quận binh cũng không để ý tới hắn.
Hắn cố gắng cản lại vài người, nhưng vừa nắm được cánh tay một kẻ, đối phương liền vung tay vùng thoát, chạy đi mất tăm.
Tư Binh Tham Quân phẫn nộ nhìn đám quận binh dưới trướng mình tháo chạy, chỉ thấy quận binh phía trước loạng choạng ngã lăn, quận binh phía sau thấy chạy không thoát, lập tức sợ hãi nhảy luôn xuống nước biển.
Tiếng nước bắn tung tóe bên cạnh cầu phao vang lên không ngớt, những tên quận binh bị chắn đường như sủi cảo đổ vào nồi thi nhau nhảy ào xuống biển, chỉ sợ mình rớt lại phía sau cản đường Trần Tích.
Bọn họ hiềm trường thương trong tay vướng víu, thi nhau vứt xuống đất, ném xuống biển.
Tư Binh Tham Quân đứng tại chỗ, từ xa nhìn Trần Tích dĩ nhiên cứ như vậy đơn thương độc mã đi theo phía sau quận binh, một thân một mình lùa mấy trăm tên quận binh chạy trối chết, giống như đang chăn cừu.
Chỉ một lát sau, bên cạnh Tư Binh Tham Quân đã không còn một ai.
Trong bến cảng Doanh Khẩu trống trải, hắn đứng giữa một bãi trường thương hỗn độn, cắn răng rút bội kiếm ra.
Một bóng đen chầm chậm bao phủ lên người hắn, móng ngựa hùng tráng của Chiêu Liệt dừng lại trước mặt hắn, hơi thở nóng rực của Chiêu Liệt phả vào mặt hắn. Tư Binh Tham Quân ngẩng đầu nhìn lại, đập vào mắt trước tiên là Chiêu Liệt, nhìn lên trên nữa, Trần Tích đang ngồi trên lưng ngựa nắm dây cương cúi xuống nhìn mình. Hắn xác nhận hết lần này tới lần khác, vết thương lúc trước của Trần Tích quả thực đều đã khép miệng, người mà hắn tận mắt nhìn thấy tử chiến kia, thực sự đã cải tử hoàn sinh.
Bàn tay nắm bội kiếm của Tư Binh Tham Quân khẽ run rẩy, vừa không cam lòng vứt xuống, lại cũng không dám chém ra.
Trần Tích tiện tay gác mũi thương lên vai Tư Binh Tham Quân: “Chỗ nào có thể ra khỏi thành? Tha cho ngươi không chết.”
Tư Binh Tham Quân dường như bị bốn chữ ‘tha cho ngươi không chết’ làm cho đau đớn, lập tức mạnh mẽ ngẩng đầu, chằm chằm nhìn Trần Tích: “Ta tuy không phải đối thủ của ngươi, nhưng cũng không phải kẻ lâm trận hàng địch, không làm được chuyện thông đồng với địch phản quốc. Ngươi trốn không thoát đâu, ba mặt cửa thành đều đã hạ cổng, Nguyên Hạnh và Hữu Vũ Vệ đang ở ngay trong thành, chớp mắt là tới, Hổ Bôn Quân cũng đang trên đường chạy đến, ta chẳng qua cũng chỉ chết trước ngươi một nén hương mà thôi!”
Trần Tích đánh giá vị Tư Binh Tham Quân này, đối phương tầm ba mươi tuổi, nét mặt kiên nghị cố chấp.
Chợt có một khoảnh khắc, hắn nhìn thấy bóng dáng của Tư Tào Quý trên khuôn mặt đối phương.