Trần Tích một tay cầm thương, dừng ngựa đứng yên, lẳng lặng nhìn đám người Tiểu Thập Tứ đạp lên ván bước lên thuyền.
Có tên quận binh thấy ánh mắt hắn đang nhìn đi nơi khác, liền hai tay cầm thương, khom lưng chuồn tới gần, nhưng còn chưa kịp đâm trường thương ra, một vệt sáng bạc đã lướt sát qua cổ gã bay đi.
Tên quận binh chỉ cảm thấy một luồng chất lỏng ấm nóng dọc theo cổ chảy vào cổ áo, làm ướt đẫm vạt áo trước ngực. Gã đưa tay lên vuốt một cái, rõ ràng toàn là máu.
Tên quận binh kinh ngạc ngẩng đầu, nhưng Trần Tích đang cưỡi trên lưng chiến mã cao lớn ngay trước mặt, vẫn không thèm liếc nhìn gã lấy một cái, chỉ như một bức màn sắt, xoay ngang ngựa chặn ngay dưới cổng chào của bến cảng.
Con ngựa đen Chiêu Liệt cúi đầu phun ra những luồng hơi nóng rực hóa thành hai luồng tên màu trắng bắn xuống phiến đá xanh mới tản ra, đôi mắt của nó lạnh lùng chú mục vào mấy chục tên quận binh, trong mắt tựa hồ lóe lên tia miệt thị.
Đợi đến khi Trần Tích tận mắt nhìn thấy Lý thẩm cõng Lục Thị lên thuyền, lúc này hắn mới quay đầu lại, từ trên cao nhìn xuống đám quận binh.
Chiêu Liệt, Trần Tích, một người một ngựa, ánh mắt đều lạnh lẽo giống hệt nhau.
Phía sau đám quận binh lại có binh mã tập kết tới, Tư Binh Tham Quân của Doanh Khẩu dẫn theo hai trăm nhân mã tiến đến đốc chiến, đám quận binh lại một lần nữa đông nghịt ùa lên phía trước.
Trần Tích không hề tử chiến, chỉ vì muốn tranh thủ thời gian giương buồm cho đám người Tiểu Thập Tứ. Hắn một bên dùng trường thương cản phá, một bên dùng Kiếm Chủng áp sát mặt đất quét ngang, cứ thấy mắt cá chân là chém đứt, trong chốc lát đám quận binh ngã rạp thành từng dải.
Tư Binh Tham Quân ngồi trên lưng ngựa xa xa nhìn về phía Trần Tích, gã bình tĩnh giơ tay lên: “Chuẩn bị.”
Cung nỗ thủ bên cạnh Tư Binh Tham Quân đồng loạt giương cung lắp tên, súc thế chờ phát động.
Ngay khi Trần Tích lại một lần nữa chém ngã một mảng quận binh, Tư Binh Tham Quân nhìn Trần Tích đang đứng trước đám đông, bình tĩnh nói: “Bắn!”
Mấy chục tên cung nỗ thủ cùng lúc buông dây cung, mũi tên đen kịt như bầy châu chấu trùm về phía Trần Tích, ép Trần Tích lập tức phải xua Chiêu Liệt lùi lại, ngay cả Kiếm Chủng cũng đồng loạt thu về trước người để cản phá mũi tên.
Dù vậy, vẫn có một mũi tên xuyên qua được hàng phong tỏa của Kiếm Chủng, cắm phập vào vai trái của Trần Tích.
Trần Tích dùng Kiếm Chủng gọt đứt thân mũi tên, mặc cho đầu mũi tên lưu lại trong cơ thể để bịt kín miệng vết thương. Hắn quay ngựa lùi về phía sau, lui ra khỏi phạm vi bao phủ của mũi tên trước khi đợt mưa tên tiếp theo ập đến.
“Chuẩn bị!”
“Bắn!”
“Chuẩn bị!”
“Bắn!”
Ba đợt mưa tên, lại sống sờ sờ ép Trần Tích phải lùi xa hơn trăm thước, khiến cho chiếc thuyền mà Đăng Hỏa đang ở phải hiện ra trước mặt đám quận binh.
Tư Binh Tham Quân vung roi ngựa, chỉ về phía chiếc thuyền lớn của Đăng Hỏa: “Lên thuyền, người trên thuyền không giữ lại một ai, ép hắn phải quay về đây.”
Đám quận binh cầm thương ở hàng đầu nhận lệnh, lại không thèm để ý tới Trần Tích nữa, giẫm lên ván bước đi lên chiếc thuyền lớn.
Tô Chu tay cầm hai thanh Nga Mi Thích, trấn thủ trên boong thuyền, từng bước đánh lui đám quận binh đang xông lên.
Nàng gầm thét một tiếng: “Mau tới vứt tấm ván đi!”
Vài gã sai vặt của Đăng Hỏa cùng xông lên, khiêng tấm ván ra sức hất mạnh, đổ toàn bộ đám quận binh trên ván xuống biển, sau đó cũng ném luôn tấm ván xuống biển.