Trong dịch xá, Lục Thị chợt hỏi: “Sao ngươi lại biết nhiều chuyện về con trai ta như vậy? Những chuyện này, đều phải rất để tâm mới có thể nhớ được.”
Trần Tích giải thích: “Ta với y là bạn bè chí giao, thường nghe y nhắc tới người. Y nói đi nói lại nhiều lần, tự nhiên ta cũng nhớ kỹ.”
Lục Thị tò mò: “Y còn nói gì nữa không?”
“Có nói, còn nói rất nhiều,” Trần Tích tự nói tiếp: “Y từng đến ngôi nhà của người ở Xương Bình, y thấy người dán câu đối, vế trên viết ‘Duy chúc lân nhi thái’, vế dưới viết ‘Trường kỳ ký tử khang’, hoành phi viết ‘Phúc thọ miên trường’.”
“Y biết mỗi ngày người dù bận rộn đến đâu cũng phải từ Xương Bình về Kinh, chính là sợ y gặp chuyện khó khăn lại không tìm được người giúp đỡ… Những chuyện người làm, y đều biết cả.”
Trần Tích nói xong, vốn tưởng rằng Lục Thị nghe xong sẽ vui vẻ, nhưng hắn ngẩng đầu nhìn Lục Thị ở đối diện, lại phát hiện đối phương cũng không vui vẻ như vậy.
Hắn nghi hoặc hỏi: “Bằng di sao vậy?”
Lục Thị ngẫm nghĩ rồi nói: “Vừa rồi ngươi nói ta để lại nha hoàn làm tử sĩ cho y, còn đem đạo lý nhân sinh dạy cho nha hoàn học thuộc để nói cho y nghe, điều này chứng tỏ ta quanh năm không ở bên cạnh y.”
“Ngươi vừa nói lúc y thành thân không có mười dặm hồng trang cho tân nương tử, thế nên ta tặng ba mươi sáu gánh sính lễ, chứng tỏ trong nhà không có trưởng bối nào khác đứng ra lo liệu hôn sự cho y. Mà sở dĩ ta đưa ba mươi sáu gánh sính lễ, là chứng tỏ trong lòng ta thấy áy náy.”
“Y gặp rắc rối ở Cố Nguyên, cần người ngoài ở bên cạnh tương trợ.”
“Y đến Kinh thành, còn bị vu oan thích sát Thái tử.”
“Ngươi nói ta túc trực ở Kinh thành, sợ y gặp chuyện khó khăn lại không tìm được người giúp đỡ, chứng tỏ hoàn cảnh của y không hề tốt, cũng không có ai giúp được y.”
Giọng nói của Lục Thị càng lúc càng nhỏ: “Những năm qua chắc hẳn y sống rất vất vả.”
Trần Tích sững người tại chỗ, hồi lâu không thốt nên lời.
Hắn không tiếp lời nữa, cúi đầu uống canh dê, chốc lát sau hắn đột nhiên lên tiếng: “Nếu người cứ mãi mất trí nhớ như vậy thì tốt biết mấy.”
Lục Thị ra chiều suy nghĩ: “A đệ cũng từng nói những lời tương tự.”
“Ồ?” Trần Tích tò mò hỏi: “Vì sao đệ ấy lại nói vậy?”
Lục Thị nhớ lại: “Đêm qua ta gọi y là a đệ, y bảo đây là lần đầu tiên trong đời ta gọi y là a đệ, cho nên y hy vọng ta cứ mãi mất trí nhớ như vậy thì tốt rồi.”
Trần Tích biết, Lục Thị đang nói đến Tư Tào Quý.
Lục Thị nhìn ra ngoài cửa sổ: “Trí nhớ giống như một quyển sổ sách, ghi chép lại ân oán tình thù trong quá khứ, ai có lỗi với tự kỷ, ai không có lỗi với tự kỷ, đều ghi lại ở trong đó.”
Lục Thị quay đầu nhìn về phía Trần Tích: “Ta đoán là y ôm lòng hổ thẹn với ta, cho nên y không có cách nào đối mặt với ta của quá khứ, y hy vọng ta cứ mất trí nhớ mãi đi, như vậy liền có thể bắt đầu lại từ đầu trên một tờ giấy trắng… Còn ngươi thì sao, vì sao ngươi lại mong ta mất trí nhớ?”