Trong quán trà ồn ào náo nhiệt, bốn người Lục Càn, Lục Tốn, Lục Cấn, Khương Lưu Tiên chia nhau trấn giữ ở bốn hướng, kiểm soát chặt chẽ toàn bộ không gian tầng một, khóa chặt ba người Trần Tích, Lục Cẩn và Bạch Hành Chân đang ngồi ở bàn giữa.
Ánh mắt Khương Lưu Tiên từ đầu đến cuối luôn khóa chặt vào đôi mắt của Trần Tích, mãi đến tận lúc này nàng ta mới xác định, thiếu niên bịt mặt gặp bên ngoài Sùng Lễ Quan ngày hôm đó chính là Trần Tích.
Nàng ta từ từ nắm chặt chuôi đao, chuẩn bị sẵn sàng nhưng chưa vội ra tay.
Lúc này, Trần Tích ngẩng đầu lên.
Hắn không nhìn Lục Cẩn, cũng không nhìn Khương Lưu Tiên, mà nhìn về phía Bạch Giản đang đứng sau lưng Lục Cẩn, đối phương cũng đang nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp.
Bạch Hành Chân hết nhìn Lục Cẩn lại nhìn Trần Tích, nhất thời không hiểu tình hình ra sao, chỉ cảm thấy bầu không khí nặng nề và kỳ lạ.
Hắn lên tiếng hòa giải: “Khu Mật Sứ có uống trà không?”
“Đa tạ Quốc Công, tại hạ đã lâu không uống trà,” Lục Cẩn mỉm cười lắc đầu, vẫy tay gọi tiểu nhị: “Cho ta một ấm nước lọc, đa tạ.”
Bạch Hành Chân khen ngợi: “Dân gian đồn đại Khu Mật Sứ mỗi ngày đều sống như một khổ hạnh tăng, không uống rượu, không uống trà, không ăn thịt, không mặc lụa là, quanh năm suốt tháng cơm thô áo vải, quả nhiên đúng là sự thật.”
Lục Cẩn nghe lời khen mà không mảy may vui mừng: “Không đáng để nhắc tới.”
Trần Tích âm thầm siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn, Kiếm Chủng từ trong vằn hổ bơi ra, giấu nơi ống tay áo, sẵn sàng nghênh chiến.
Hắn bình thản lên tiếng: “Khu Mật Sứ tìm tại hạ có việc gì?”
Lục Cẩn chăm chú quan sát Trần Tích, dường như đang cố gắng ghi tạc đường nét ngũ quan của hắn vào trong tâm trí: “Tùng Mạc Huyện Bá tuổi trẻ tài cao, tại hạ có một đứa cháu ngoạiạcạc cũng trạc tuổi với Huyện bá. Nhắc đến mới thấy, Lục mỗ thực sự rất nhớ nó, có lúc cũng sẽ thầm nghĩ không biết nó ăn có ngon không, mặc có ấm không, có gặp nguy hiểm gì không.”
Trần Tích nâng chén trà nhấp một ngụm nhỏ, hờ hững nói: “Khu Mật Sứ sao không đưa cháu ngoại bên mình tận tình dạy dỗ, có Khu Mật Sứ bồi dưỡng, chắc chắn cũng sẽ làm nên đại sự.”
Lục Cẩn mỉm cười: “Kẻ thù của Lục Cẩn quá nhiều, thường xuyên bị ám sát. Lễ Thăng năm thứ ba mươi bảy mười hai vụ ám sát, năm ba mươi tám một vụ ám sát, năm bốn mươi lại càng bị ám sát hơn bốn mươi vụ, bọn hành hung dùng đủ mọi thủ đoạn hạ độc, binh biến, mua chuộc người bên cạnh, không từ một thủ đoạn nào. Lục mỗ vì an nguy của người thân, đành phải giấu diếm hành tung của hai mẹ con họ ở nông thôn, như vậy mới có thể bảo toàn tính mạng cho họ giữa thời loạn lạc.”
Trần Tích đặt chén trà xuống: “Khu Mật Sứ nói có lý, xem ra ngài vẫn nên tiếp tục giấu họ đi thì tốt hơn.”
Bạch Giản đứng sau Lục Cẩn muốn nói lại thôi, Bạch Hành Chân thì càng nghe càng hồ đồ.