Ty Tào Quý lao ra khỏi viện, chỉ cảm thấy như đi nhầm vào một thế giới khác:
Trong trí nhớ của y, Thượng Kinh Thành vẫn đang là mùng một Tết, vắng vẻ hiu quạnh, nhưng khi y từ trong nhà bước ra, trên phố lại tấp nập người qua kẻ lại, có vợ chồng từ nhà ngoại về, có bách tính đi chợ đêm ở Đông Thị và Tây Thị, có họ hàng đi chúc Tết.
Ty Tào Quý kéo một người lại hỏi: “Hôm nay là ngày gì?”
Gã hán tử bị y kéo lại nhìn y với ánh mắt kỳ quái: “Mùng hai Tết chứ còn ngày gì nữa?”
Ty Tào Quý lại hỏi: “Bây giờ là giờ nào?”
Gã hán tử giật tay ra, mất kiên nhẫn đáp: “Giờ Tuất.”
Ty Tào Quý lẩm bẩm: “Giờ Tuất. Từ Lữ Thuận đến đây, qua Thần Châu đổi ngựa, rồi đến Thượng Kinh… Lâm Triều Thanh vẫn chưa đến Thượng Kinh, vẫn còn kịp.”
Nhưng y phải đi đâu tìm Lục Thị đây, đối phương sẽ chọn nơi nào để chặn giết Lâm Triều Thanh?
Ty Tào Quý nhắm mắt trầm tư, liệt kê từng phường trong một trăm lẻ tám phường của Thượng Kinh trong đầu, dựa vào sự hiểu biết của mình về Lục Thị, suy đoán xem Lục Thị sẽ chọn nơi nào.
Nhưng y nghĩ một lúc lâu, trong đầu vẫn là một mớ bòng bong.
Khi mới đến Ninh Triều, bọn họ không phải ngay từ đầu đã làm mật điệp, những gã hán tử xuất thân quân ngũ chỉ biết giết người, làm điệp viên lại lóng ngóng vụng về.
Chính Lục Thị đã cầm tay chỉ việc, truyền dạy cho họ bản lĩnh Thiên Môn Bát Tướng của Cảnh triều, chia họ thành “Thượng Bát Tướng”: Chính tướng, Đề tướng, Phản tướng, Phong tướng, Hỏa tướng, Trừ tướng, Dao tướng, Thoát tướng; và “Hạ Bát Tướng”: Chàng tướng, Lưu tướng, Thiên tướng, Phụng tướng, Chủng tướng, Mã tướng, Yểm tướng, Côn tướng.
Lục Thị khi còn ở Cảnh triều vốn là đệ tử chân truyền của Chính tướng, đảm nhận vai trò Mưu chủ. Sau khi đến Ninh Triều làm lại từ đầu, nàng đã gây dựng lại một đội ngũ Thiên Môn Bát Tướng, đó chính là nền tảng ban đầu của Quân Tình Ty Cảnh triều.
Và bọn họ, đều được coi là đồ đệ của Lục Thị.
Ngày đó, Lục Cẩn làm Chính tướng vai trò Mưu chủ, Vong Khước làm Đề tướng vai trò thuyết khách, còn Ty Tào Quý chỉ có thể làm Hỏa tướng lo việc bọc hậu giải quyết hậu quả. Bao năm qua y nỗ lực học hỏi, suy nghĩ, nhưng để y đoán được tâm tư của Lục Thị – vị sư phụ này, vẫn là quá khó.
Khoảnh khắc tiếp theo, Ty Tào Quý vội vàng lao về phía cổng Diên Bình.
Y sực nhớ ra lệnh bài không còn trên người, lập tức bám sát bóng râm dưới mái hiên để tránh sự tuần tra của Vũ Hầu trên tháp canh. Đi ngang qua một quán bánh nướng kẹp thịt lừa, y nhân lúc chủ quán không chú ý, rút luôn con dao phay trên thớt giấu ra sau lưng.
Ty Tào Quý dọc đường nhìn ngang ngó dọc, ánh mắt lướt qua tất cả những góc khuất, ban công tầng hai, đầu hẻm thích hợp cho việc phục kích, nhưng đều không thấy bóng dáng Lục Thị.
Không phải cổng Diên Bình.
Ty Tào Quý lại chạy về hướng cổng Kim Quang, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Cổng An Hoa, cổng Minh Đức, cổng Khải Hạ, cổng Xuân Minh, cổng Diên Hưng… Y tìm từng nơi một, gần như đi hết những nơi Lâm Triều Thanh có thể đi qua, nhưng vẫn không tìm thấy Lục Thị.
Ty Tào Quý tựa vào dưới một mái hiên, lắc lắc đầu. Không biết Lục Thị đã chuốc cho y thứ thuốc gì, mà lại có thể khiến y hôn mê suốt một ngày một đêm, đến giờ đầu óc vẫn còn váng vất.