Ty Tào Quý ngồi đối diện Lục Thị, nói: “Tỷ hiểu rõ bản lĩnh của Đại nhân mà, nếu không chắc chắn đến bảy phần, ông ấy sẽ không gọi Lâm Triều Thanh về đâu. Cho nên đừng có mơ tưởng hão huyền nữa, đi mau.”
Lục Thị ngẩng đầu, đôi mắt hẹp dài dưới nón lá đăm đăm nhìn đối phương: “Đã trung thành với Lục Cẩn, sao còn muốn giúp ta?”
“Tỷ tỷ, thứ đệ trung thành là muôn dân Cảnh Triều, chứ không phải một cá nhân nào cả,” Ty Tào Quý từ tốn nói: “Còn về lý do vì sao giúp tỷ… Cái mạng này của đệ năm xưa, một nửa là của Đại nhân, một nửa là của tỷ, đệ nên trả lại cho tỷ.”
Lục Thị trầm giọng hỏi: “Bồ câu đưa thư bay đi lúc nào?”
“Giờ Thìn sáng nay.”
Lục Thị cúi đầu nhẩm tính thời gian, vành nón lá che khuất đôi mắt nàng trong bóng râm.
Nhưng chưa đợi nàng tính xong, Ty Tào Quý đã dứt khoát nói: “Bồ câu đưa thư bảo là bay đến Lữ Thuận, nhưng thực chất là bay đến đại bản doanh Hổ Bôn Quân cách Lữ Thuận tám mươi dặm, bồ câu bay nhanh nhất thì giờ Hợi đêm nay là tới nơi. Lâm Triều Thanh nhận được thư sẽ lập tức khởi hành, dọc đường thay ngựa chạy thẳng vào kinh, chậm nhất là tối mai sẽ đến Thượng Kinh.”
Lục Thị đứng dậy định bước ra ngoài, nhưng Ty Tào Quý lại bình thản nói: “Tỷ định chặn giết Lâm Triều Thanh giữa đường sao? Nhưng từ Lữ Thuận vào Thượng Kinh có hai con đường quan, tỷ biết Lâm Triều Thanh sẽ đi đường nào không?”
Lục Thị khựng bước.
Ty Tào Quý lại hỏi: “Tỷ bây giờ lại muốn mạo hiểm chặn giết hắn ở trong kinh? Nhưng nếu tỷ ra tay ở Thượng Kinh Thành, Vũ Hầu cả thành sẽ đồng loạt hành động, Nguyên Hành Chi của Trung Ương Cấm Quân sẽ theo sát phía sau, tỷ chắc chắn sẽ phải nhận lấy cái chết.”
Lục Thị quay đầu nhìn Ty Tào Quý.
Ty Tào Quý đánh giá sắc mặt nàng: “Dù có phải chết, tỷ cũng quyết chặn giết Lâm Triều Thanh cho bằng được? Người mà Đại nhân muốn Lâm Triều Thanh về nhận diện là Trần Tích sao?”
Lục Thị nhíu mày: “Không phải.”
Ty Tào Quý điềm nhiên nói: “Sau khi giải oan cho Khánh Văn Thao, đệ không biết còn ai xứng đáng để tỷ phải liều mạng như vậy. Hắn chính là người đã tạo ra Võ Đạo Minh Âm ở Võ Miếu, đúng không? Tỷ không cần chối đâu, lúc truyền nhân Kiếm Chủng xuất hiện ở Sùng Lễ Quan hắn cũng có mặt ở đó, trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy. Tuy hôm đó hắn bịt mặt, nhưng khi nhận ra thân phận của tỷ, thân phận của hắn cũng không khó để đoán ra… Đại nhân chắc hẳn cũng đã đoán ra rồi.”
Đã hai mươi năm trôi qua, vị Ty tào Quân Tình Ty từng trải qua bao sóng gió trước mặt, không còn là thiếu niên khốn khó cứ lẵng nhẵng theo sau người khác ngày nào nữa. Chỉ cần để lộ chút sơ hở nào là y có thể nhìn thấu ngay.
Ty Tào Quý nhìn nắm đấm đang siết chặt của Lục Thị, lại ngước nhìn sát khí trong ánh mắt nàng: “Đại nhân chưa từng gặp Trần Tích, ở Thượng Kinh Thành này người biết mặt thật của Trần Tích chỉ có đệ và Lâm Triều Thanh, nên tỷ không chỉ muốn giết Lâm Triều Thanh, mà còn muốn giết cả đệ nữa phải không? Tỷ đừng có phí công vô ích, ra tay với đệ ở đây, chưa kịp giết đệ thì đã kinh động đến Vũ Hầu của Kim Ngô Vệ rồi.”