Gã hán tử cẩm bào tuân lệnh lùi ra.
Lục Cẩn từ từ tựa lưng vào ghế, ánh mắt xuyên qua cánh cửa sảnh sơn son mở toang gồm năm gian, lặng lẽ quan sát đám văn lại và võ quan đi đi lại lại tấp nập bên ngoài, náo nhiệt tựa như hội hoa đăng đêm Thượng Nguyên.
Trước đây, ông ta cũng từng là một trong số đó.
Ông bỗng lên tiếng hỏi: “Các ngươi thấy, những năm qua ta xử lý chính vụ thế nào?”
Khương Lưu Tiên vốn đang ôm đao tựa cột nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy lại kinh ngạc nhìn về phía Lục Cẩn.
Vị Khu Mật Sứ quyền cao chức trọng mặc một bộ áo bào vải xám, trên đầu chỉ cài một cây trâm gỗ mộc mạc, nét mặt chẳng lộ chút cảm xúc gì.
Ba gã thị tùng còn lại đưa mắt nhìn nhau, đây là lần đầu tiên họ nghe thấy Lục Cẩn hỏi câu này, nhất thời không rõ ông đang hỏi ai, cũng chẳng biết nên trả lời ra sao.
Lục Cẩn ôn tồn: “Lục Càn, ngươi nói đi.”
Một lát sau, gã thị tùng tên Lục Càn chắp tay đáp: “Bẩm đại nhân, những năm qua ngài dốc lòng dốc sức trị vì, Khu Mật Viện đã rũ bỏ thói xa hoa thối nát ngày trước, đuổi những kẻ vô dụng hưởng lộc không, chỉ giữ lại những sĩ phu một lòng báo quốc. Bọn ta từ trên xuống dưới, nguyện xông pha khói lửa, thịt nát xương tan vì đại nhân!”
Sắc mặt Lục Cẩn không biến đổi, hỏi tiếp: “Lục Tốn, những năm qua ta có hưởng thụ vui thú ngày nào không?”
Một tên thị tùng khác chắp tay thưa: “Những năm qua đại nhân áo vải cơm đạm, chưa từng đá gà dắt chó như những huân quý khác, cũng chưa từng đêm đêm ca hát như bọn họ. Đại nhân suốt ngày lo lắng việc nước, dốc lòng vì việc công, xứng đáng là tấm gương cho bọn ta noi theo.”
Lục Cẩn không nói gì nữa, đăm đăm nhìn ra bên ngoài.
Khương Lưu Tiên quan sát Lục Cẩn một chốc: “Đại nhân, vì sao lại hỏi như vậy?”
Lục Cẩn không thèm để ý đến nàng ta, mà dặn dò Lục Tốn: “Lệnh cho Vũ Hầu phường Vĩnh Hưng canh chừng tư dinh của Hoàng Quốc Công, hễ Bạch Ngô ra khỏi phủ thì bám sát hắn… Nhưng đừng động vào hắn, xem hắn gặp ai, làm gì.”
Lục Tốn tuân lệnh: “Rõ.”
Lục Cẩn đứng dậy đi ra ngoài: “Chuẩn bị xe.”
Khương Lưu Tiên hỏi: “Đại nhân muốn đi đâu?”
Lục Cẩn điềm nhiên: “Phường Thanh Long, phủ đệ cũ. Lục Càn, Lục Tốn đi theo là được rồi, Khương Lưu Tiên, ngươi ở lại Khu Mật Viện.”
Phường Thanh Long.
Lục Thị đội một chiếc nón lá lụp xụp cúi đầu rảo bước dưới mái hiên ven đường, xa xa có mấy đứa trẻ đang đuổi nhau chạy vụt qua nàng, miệng nghêu ngao hát đồng dao: “Mùng Một Tết, không động kéo không quét nhà, không mắng con phải hòa thuận, không vay mượn không đòi nợ, nhà nhà đều đoàn viên!”
Lục Thị nhìn theo bóng dáng lũ trẻ khuất dần, bỗng có đứa trẻ cất tiếng gọi nương, nàng khựng lại, đứng chết trân tại chỗ có chút ngẩn ngơ.
Nàng ngẩng lên, thấy một đứa trẻ sà vào lòng một phụ nữ, người phụ nữ mỉm cười xoa đầu đứa trẻ: “Đi đâu chơi mà lâu thế?”
Đứa trẻ ôm chân phụ nữ, ngước mặt lên nói: “Bọn con qua nhà Lý nhị gia, nhà ông ấy có bánh lá rán cho bọn con ăn.”