Trong trạch đệ ở Bình Khang Phường, Bạch Giản nhìn sắc trời đã sầm tối, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, nhưng lời đến khóe miệng lại biến thành cụp mi thuận mắt: “Bệ hạ, chúng ta nên hồi cung rồi.”
Cảnh Đế đặt vò rượu xuống, chống khuỷu tay xuống đất nằm nghiêng liếc nhìn Bạch Giản: “Sao, sợ bọn Nguyên Tương đợi gấp rồi à? Trẫm muốn cấp phát quân lương, bọn họ bắt Trẫm đợi. Trẫm muốn khao thưởng tam quân, bọn họ cũng bắt Trẫm đợi. Trẫm muốn ngự giá thân chinh, bọn họ còn bắt Trẫm đợi. Trẫm đợi bọn họ ngần ấy năm, để bọn họ đợi Trẫm một chút thì làm sao… Ợ!”
Bạch Giản thấp giọng nói: “Bệ hạ, ngài say rồi.”
Cảnh Đế cười khẩy một tiếng: “Mới uống bấy nhiêu, Trẫm năm xưa… Ợ. Đừng giục nữa, nếu không ngươi cũng đi Ninh Cổ Tháp.”
Bạch Giản thầm thở dài một tiếng trong lòng, đổi sang một khuôn mặt tươi cười: “Bệ hạ tửu lượng cao.”
Cảnh Đế chỉ vào đám đông: “Trẫm uống say không mất mặt, vị kia chẳng phải cũng uống say rồi sao?”
Lúc này, Lão Nhĩ Đóa đứng trong đám đông ôm vò uống ừng ực, rượu men theo cằm lão chảy xuống đất, Trần Tích vội vàng đưa tay nâng vò rượu lên: “Đang kính rượu Diêm Vương gia đấy à?”
Lão Nhĩ Đóa quệt quệt miệng, say khướt nói: “Tiểu Lão Nhi vẫn còn uống được!”
Trần Tích bĩu môi: “Bảo ông nhận thua cứ như lấy mạng ông vậy.”
Lão Nhĩ Đóa lảo đảo ngồi khoanh chân lại trên đất, thần thần bí bí cười khùng khục hai tiếng: “Hay là kể cho các ngươi nghe chút câu chuyện nhé.”
Hán tử bên cạnh trêu chọc: “Lão gia tử, ngài muốn quỵt rượu thì cứ nói thẳng, đang uống rượu kể chuyện gì chứ.”
Lão Nhĩ Đóa cười khẩy một tiếng: “Yên tâm, Tiểu Lão Nhi tuyệt đối không để các ngươi nghe không công, câu chuyện này của Tiểu Lão Nhi tuyệt đối là chuyện các ngươi chưa từng nghe qua.”
Bạch Hành Chân bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Ngài kể về Bạch Sùng Viễn đi, có người nói ông ấy thay triều ta trấn áp chư phiên phương Bắc, coi như là công thần của triều ta, nhưng cũng có người nói ông ấy nuôi giặc tự trọng, gặp Bắc Phiên có thể tiễu trừ mà không tiễu trừ, mắng ông ấy là quốc tặc hai mươi mốt năm… Ngài thấy ông ấy có tính là anh hùng hảo hán không?”
Trần Tích quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ánh mắt Bạch Hành Chân thiết tha, trong mắt ngấn lên một tầng ánh nước mỏng.
Lại nghe Lão Nhĩ Đóa uể oải nói: “Đã bàn về Thiên Hạ anh hùng, vậy Tiểu Lão Nhi phải hỏi trước, thế nào là anh hùng?”
Đám bợm rượu nhìn nhau ngơ ngác, mọi người bình thường đều treo hai chữ anh hùng trên cửa miệng, nhưng khi Lão Nhĩ Đóa thực sự hỏi tới, lại nhất thời không thể nói rõ rốt cuộc thế nào là anh hùng.
Lão Nhĩ Đóa nhìn về phía Trần Tích: “Tiểu Tử, ngươi thấy thế nào là anh hùng hảo hán?”
Trần Tích lặng thinh không nói.
Lão Nhĩ Đóa cười ha hả, lập tức nốc một ngụm rượu lớn, thong thả nói: “Nếu có một người, cực khổ tránh đời tu hành cả đời, khó khăn lắm mới tu đến Thần Đạo Cảnh, trở thành đại tông sư trong mắt chúng sinh, nhưng ngoại trừ tu hành ra thì cái gì cũng không làm, hắn có tính là anh hùng không? Để Tiểu Lão Nhi nói, không tính.”