Sự xôn xao ở Thượng Kinh Thành dần dần lắng xuống.
Trần Tích đang nằm trên giường bỗng mở to mắt, bên tai hắn văng vẳng tiếng tụng kinh thoắt ẩn thoắt hiện, lại có thể khiến cho bao mệt mỏi tích tụ mấy ngày nay tan biến hết sạch.
Nhưng tiếng tụng kinh kia rất nhỏ, hắn nhất thời không phân biệt được đó là mơ, hay là từ bên ngoài viện Tây thiên vọng lại.
Trần Tích vỗ vỗ Ô Vân đang ngủ say trên ngực: “Mi có nghe thấy gì không?”
Ô Vân mí mắt cũng không thèm nhấc lên: “Không có.”
Đúng lúc này, bên ngoài phủ Quốc Công vọng lại tiếng mõ báo canh kéo dài giọng của người gác đêm: “Bình Đán!”
Tiếng mõ báo canh này như đánh thức cả Thượng Kinh Thành, phủ Quốc Công cũng đột nhiên trở nên náo nhiệt. Tiếng bước chân đi qua đi lại bên ngoài sân, cùng với tiếng quét rác và tiếng bàn tán xôn xao của đám tiểu đồng.
Trần Tích ôm Ô Vân thức dậy bước ra khỏi cửa, áp tai vào cổng viện nghe đám tiểu đồng bên ngoài chuyện trò: “Nghe nói đại yến đón giao thừa tối nay, đội Dẫn Na của Kim Ngô Vệ sẽ đi qua phường Vĩnh Hưng chúng ta, đến lúc đó chúng ta trèo lên bức tường phía Đông biết đâu có thể nhìn thấy.”
Một tiểu đồng khác thắc mắc: “Sao ngươi biết, Bệ hạ nói cho ngươi à?”
Tiểu đồng nói trước bực bội đáp: “Sau mồng tám tháng Chạp, trạm gác Vũ Hầu bên ngoài phường Vĩnh Hưng đã tăng thêm người rồi, trên những vọng gác khác đều là hai người, riêng bên này là sáu người, chuyện rõ ràng như vậy mà còn phải hỏi sao?”
Có người nhỏ giọng nhắc nhở: “Ta khuyên các ngươi bớt bớt đi, đến lúc đó vương công đại thần đều sẽ theo sau đội Dẫn Na, đám lén lút nhìn trộm, coi chừng Vũ Hầu trên vọng gác bắn thủng đầu các ngươi đấy.”
Trần Tích và Ô Vân cùng nhau lén la lén lút áp tai bên cửa.
Một tiểu đồng chợt hạ thấp giọng nói: “Hôm nay Tứ hoàng tử, Lục hoàng tử đều đang phát cháo, phát tiền mừng tuổi ở phường Bình Khang, lát nữa chúng ta lén trốn ra ngoài nhận tiền mừng tuổi rồi hẵng về, mỗi bên nhận một phần, cũng được mấy chục văn tiền đấy.”
“Năm nay Thập Tứ hoàng tử hình như cũng muốn phát tiền mừng tuổi, nhưng nghe nói lại chọn cái nơi xó xỉnh phường Quy Nghĩa.”
“Hừ, ả yêu phụ Ly Dương kia cũng muốn tranh giành một phen, nhưng ả làm sao mà tranh nổi với Tứ hoàng tử và Lục hoàng tử? Sau lưng hai vị đó chính là Nguyên Tương và Lục Cẩn đấy.”
“Phường Quy Nghĩa xa quá, nếu chúng ta trốn ra ngoài lâu quá, để nhị quản sự phát hiện lại bị mắng cho một trận té tát.”
Đang nói chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng quát tháo giận dữ của nhị quản sự: “Lại lười biếng ở đây à! Mau đi quét dọn gia miếu đi, nếu lát nữa Quốc Công gia đi cúng bái tổ tiên, mà ta thấy trên đường có bụi, có tuyết, có lá rụng, coi chừng ta lột da các ngươi!”
Tiếng của đám tiểu đồng bặt hẳn đi, mấy người xách chổi vội vã rời đi.
Trần Tích nghe thấy tiếng bước chân của nhị quản sự bước đến trước cửa viện Tây thiên, đứng bên ngoài không biết đang do dự điều gì, mãi mà không gõ cửa.
Đúng lúc này, giọng của Phùng tiên sinh lại vang lên bên ngoài: “Ngươi làm gì ở đây thế?”