Ô Vân kêu meo một tiếng: “Tên nhãi ranh già này đang nghi ngờ ngươi đấy.”
Trần Tích dường như không nhìn thấy ánh mắt của Phùng tiên sinh, thản nhiên gắp một miếng thức ăn: “Phùng tiên sinh làm sao dám chắc vị truyền nhân Kiếm Chủng đó là người Ninh Triều?!”
“Thôi đi,” Phùng tiên sinh tức tối cười: “Ta nghe nói truyền nhân Kiếm Chủng kia tuy bịt mặt, nhưng tuổi tác chắc hẳn không lớn, trạc tuổi ngươi. Nếu không tình cờ gặp ngươi ở Thượng Kinh Thành, ta thực sự không đoán ra được là ai. Nhưng ngươi đột nhiên xuất hiện ở Thượng Kinh Thành, đáp án chẳng khác nào đã bày sẵn trước mặt ta rồi, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?”
Trần Tích vẫn giả ngu: “Trạc tuổi ta sao? Vậy thì quả thực là anh hùng xuất thiếu niên.”
Phùng tiên sinh ném đôi đũa xuống bàn, bực bội nói: “Nội Tướng đại nhân giao môn kính Vân cho ngươi, ngươi thử tung một đạo kiếm khí ta xem, nếu ngươi có thể dùng được một đạo kiếm khí, ta sẽ tâm phục khẩu phục. Đừng có vòng vo nữa, nếu ta muốn giết ngươi thì ngươi đã chết hàng trăm lần rồi, ta hỏi ngươi, truyền nhân Kiếm Chủng đó có phải là ngươi không?!”
Trần Tích khẽ thở dài: “Là ta.”
Phùng tiên sinh vốn đã chắc chắn chín phần, nay thực sự nhận được câu trả lời, vẫn không khỏi kinh hãi: “Tiểu tử ngươi học được môn kính Kiếm Chủng từ đâu vậy?”
Trần Tích lại âm thầm cân nhắc, Diêu lão đầu biết hắn tu môn kính Kiếm Chủng, cũng biết hắn là cháu ngoại của Lục Cẩn. Nhưng Phùng tiên sinh không những không biết hắn tu Kiếm Chủng, mà qua bao nhiêu biểu hiện trước đó cũng chứng tỏ đối phương không biết hắn có dính dáng gì đến Cảnh Triều.
Xem ra, Sư phụ đều đã che giấu thay hắn.
Phùng tiên sinh không đợi hắn trả lời, đứng dậy đi qua đi lại trong sân, miệng lẩm bẩm: “Môn kính Kiếm Chủng, quả nhiên là môn kính Kiếm Chủng… Lạ thật, sao ngươi lại tu luyện môn kính Kiếm Chủng?”
Ông đột ngột quay đầu nhìn Trần Tích: “Ngươi có biết hiện tại ở Cảnh Triều có bao nhiêu người đang truy bắt ngươi không? Trong mười hai lộ Trung ương Cấm quân đã cử ra sáu đội, Đông Kinh Đạo, Tây Kinh Đạo, Thượng Kinh Đạo, Trung Kinh Đạo giăng kín trạm gác tầng tầng lớp lớp, đến hôm qua, khắp núi non đồng nội đều là trinh sát. Cảnh Triều sắp đến lúc tranh đoạt ngôi vị, kẻ nào bắt được ngươi, kẻ đó có thể đến Võ Miếu tranh công, chuyện đoạt đích coi như đã thành công quá nửa. Ngươi không lo chạy trốn, lại mò lên Thượng Kinh Thành làm gì?”
Trần Tích im lặng một lát: “Bản ý của ta là đến tìm công chúa Ly Dương, nhờ cô ta sắp xếp cho ta rời khỏi Cảnh Triều, tiện thể hỏi xem cô ta có biết Sư phụ ta và Lương Cẩu Nhi hiện đang ở đâu không.”
Phùng tiên sinh bật cười: “Tiểu tử ngươi quả thực là tìm đúng người rồi, Sư phụ ngươi đang dẫn theo Lương Cẩu Nhi ăn sung mặc sướng ở phủ công chúa Ly Dương đấy.”