Trong viện Tây thiên, Trần Tích ôm Ô Vân đứng dưới hiên tĩnh lặng lắng nghe tiếng tụng kinh từ xa vọng lại, mặc cho mùi tro tàn của giấy cháy lan tràn qua nóc nhà.
Chiến mã trong chuồng nhìn Trần Tích một cái, rồi lại cúi đầu nhai cỏ khô. Chỉ có một con chiến mã đen tuyền không chịu ăn cỏ, cứ trừng trừng nhìn Trần Tích, phì phì mũi.
Con chiến mã này cao lớn, thoạt nhìn còn không thua kém Tảo Tảo là bao, không biết có phải là giống ngựa Long Chủng mà A Hạ từng nhắc tới hay không.
Lúc này, một lão bộc lớn tuổi ôm chăn đệm đi tới, dúi vào lòng Trần Tích: “Quần áo, chăn đệm tự múc nước giếng mà giặt, mỗi mùa hai bộ quần áo, mặc rách thì tự vá, nếu muốn a hoàn trong phủ giúp đỡ, vá một lỗ năm đồng.”
Trần Tích nhận lấy chăn đệm ôm vào lòng.
Lão bộc nhìn quanh một vòng: “Nhị quản sự bảo ta dặn dò ngươi những chuyện cần chú ý. Qua giờ Hợi đêm thì không được đi lại trong phủ, ban ngày hễ thấy chỗ nào có đèn lồng đen thì cũng đừng đến gần.”
Trần Tích điềm nhiên hỏi: “Đèn lồng đen?”
Lão bộc liếc hắn một cái: “Ở trong phủ Quốc Công thì đừng có chuyện bé xé ra to, sau này gặp rồi tự khắc sẽ biết. Còn nữa, đừng để trong phủ biết ngươi dan díu với a hoàn nào, không thì cả hai sẽ bị bỏ lồng heo thả trôi xuống ao Thái A, không ai giữ mạng cho ngươi được đâu.”
Trần Tích đáp: “Sẽ không đâu.”
Hắn đột nhiên dò xét: “Vừa nãy nghe nói Quốc Công tạ thế rồi, trong phủ có phải cần mặc đồ tang không, quần áo tang vải gai này đến đâu nhận vậy?”
Lão bộc cười mỉa: “Lo chuyện bao đồng cũng nhiều đấy chứ, mặc đồ tang cũng chưa đến lượt một tên lính hầu như ngươi phải hiến lòng trung thành. Phải rồi, ngày mai là đêm giao thừa, tự xuống bếp nhận ba mươi cái sủi cảo nhân thịt lợn hành ba-rô… Chậc chậc, coi như ngươi đến đúng lúc, ngày đầu tiên đến, ngày hôm sau đã được ăn sủi cảo, bình thường ở phủ Lâm Hoàng làm gì có cơ hội ăn chứ.”
Trần Tích sững người tại chỗ, đợi đến lúc định thần lại thì lão bộc đã rời khỏi Tây thiên viện.
Hắn khẽ thở dài, thở ra một hơi trắng dài dưới mái hiên: “Đêm giao thừa à… Lúc rời đi còn định đi mua sắm đồ Tết, ngoảnh đi ngoảnh lại đã ở cách xa mấy ngàn dặm rồi.”
Ô Vân chui ra khỏi ngực hắn, trèo lên vai: “A Hạ tỷ tỷ chắc hẳn chẳng còn tâm trí đâu mà sắm sửa đồ Tết nữa, ta nghe lén nàng và Tiểu Mãn nói chuyện, Tiểu Mãn nói câu đối Tết năm nay sẽ để A Hạ tỷ tỷ viết vế trên, ngươi viết vế dưới, Tiểu Mãn còn muốn tự tay dán. Tối đến đánh bài câu cá đón giao thừa, Tiểu Mãn muốn gom hết bạc của các người… ”
Trần Tích khẽ hỏi: “Còn nói gì nữa không?”
Ô Vân hồi tưởng: “Sáng mùng một A Hạ tỷ tỷ sẽ tự tay gói sủi cảo, nói là sẽ làm nhân thịt dê củ cải. Đợi đến tết Nguyên Tiêu lại cùng nhau đi ngắm đèn, A Hạ tỷ tỷ giải câu đố đèn lồng giỏi lắm.”
Trần Tích nhìn lên bầu trời dưới mái hiên, chợt lên tiếng: “Phải là việc vô cùng vô cùng mong chờ, thì mới có thể lên kế hoạch tỉ mỉ từ trước lâu như vậy.”
Ô Vân meo một tiếng: “Đúng vậy, tuy còn chưa đến ngày đó, nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy rất vui rồi.”
Trần Tích ngẫm nghĩ một chút: “Ngày mai ta đi nhận sủi cảo, mi mười lăm cái, ta mười lăm cái.”
Ô Vân: “Được!”
Trần Tích suy tư chốc lát: “Hoàng Quốc Công có lẽ chưa chết, nếu không thì cái phủ Quốc Công này lấy đâu tâm trí đón giao thừa… Nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, chúng ta chắc đã rất gần với công chúa Ly Dương rồi, tìm thấy người phụ nữ đó, hẳn là có thể thuyết phục được cô ta giúp chúng ta rời khỏi Cảnh Triều. Không chỉ là rời đi, còn phải mượn binh mã của công chúa Ly Dương để tìm Bằng Di mới được. Cũng không biết Bằng Di hiện tại đã đến đâu rồi, có cắt đuôi được đám truy binh không.”