Mãnh hổ hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Trần Tích và Lão Nhĩ Đóa, cứ thế ngửa bụng nằm trên tuyết, chớp chớp mắt nhìn Ô Vân, thi thoảng lại lén lút liếc Trần Tích.
Lão Nhĩ Đóa phỏng đoán: “Chắc hẳn nó ít nghe thấy tiếng chuông Võ Đạo hơn.”
Trần Tích thắc mắc: “Sao lại nói vậy?”
Lão Nhĩ Đóa mặt không biến sắc: “Trông như thể thiên hồn Thai Quang chưa mở, không có chút liêm sỉ nào.”
Lão Nhĩ Đóa cảm khái: “Tên ngốc này đã mở linh trí, có thể làm linh thú trấn sơn được rồi.”
Trần Tích tò mò: “Linh thú trấn sơn thì có gì tốt, lẽ nào tu luyện nhanh hơn con người?”
Lão Nhĩ Đóa lắc đầu: “Hơn ở tuổi thọ.”
“Tuổi thọ?”
Lão Nhĩ Đóa giải thích: “Phàm nhân trước năm ba mươi sáu tuổi nếu lên được Tầm Đạo Cảnh thì có thể sống trăm tuổi, còn linh thú trấn sơn này thì mở linh trí chẳng hề dễ, một khi đã mở thì tựa như cá chép vượt vũ môn, bước vào Tầm Đạo Cảnh thì có thể sống thêm mấy trăm năm tuổi thọ, ngắn thì ba trăm, dài thì năm trăm, nếu như bước vào Thần Đạo Cảnh, nói không chừng Cảnh – Ninh hai triều sụp đổ rồi nó vẫn còn đó… Loại sinh vật này, vốn không nên tồn tại ở nhân gian.”
Lão liếc nhìn Trần Tích: “Những gia tộc lớn sợ nhất là không có người nối dõi, đứt gãy quyền lực quan trường và truyền thừa dòng họ, suy tàn cũng chẳng quá mười năm. Hành Quan môn phái cũng vậy, nhà nào cũng có lúc tre già măng chưa mọc, không phải thế hệ nào cũng có thể có Hành Quan Thần Đạo Cảnh tọa trấn môn phái. Nhưng nếu có một con vật này canh giữ sơn môn, thì có thể giúp môn phái vượt qua năm tháng dài đằng đẵng.”
Trần Tích đăm chiêu: “Cũng có lý.”
Lão Nhĩ Đóa càng nghĩ càng thấy không vui: “Võ Miếu và Hoàng Sơn Đạo Đình đều không vớt được một con linh thú trấn sơn nào, sao để thằng ranh nhà ngươi vớt được vậy? Khụ, tuyệt đối không được thu nhận con mãnh hổ lưu manh này, kẻ hay bợ đỡ bề trên ắt ức hiếp kẻ dưới, cái bộ dạng xun xoe này nhìn là biết chẳng phải thứ tốt đẹp gì…”
Ô Vân meo một tiếng phản bác: “Ta thấy nó cũng được mà…”