Không chỉ Diêu lão đầu đứng phắt dậy gặng hỏi.
Chu Vân Khê buông thanh đao trong tay xuống, Lương Cẩu Nhi ngồi thẳng người lên, Lương Miêu Nhi cũng căng thẳng bỏ chiếc bánh bao dưa chua đang cầm dở xuống. Đã từ rất lâu rồi bọn họ không nghe được tin tức gì của Trần Tích, lần trước nghe tin về Trần Tích, lại là tin hắn thành thân với Trương Hạ.
Hôm đó công chúa Ly Dương bảo Khương Phán lấy bình Ngọc Hồ Xuân ngon nhất từ hầm rượu lên, Chu Vân Khê và Lương Cẩu Nhi chúc mừng từ xa, uống đến mức say khướt chẳng biết trời đất gì, ngay cả Diêu lão đầu cũng phá lệ uống vài chén, rồi ngồi một mình thâu đêm đến sáng.
Công chúa Ly Dương uống đến say mèm, ngồi cạnh Diêu lão đầu nói lảm nhảm suốt cả đêm, Diêu lão đầu cũng hiếm khi không đuổi nàng đi.
Tin tức về cố hương và cố nhân đáng giá ngàn vàng, đến nỗi mấy người ngày nào cũng hỏi công chúa Ly Dương một lần, xem có tin tức gì mới về Trần Tích không.
Mọi người vốn tưởng rằng, nếu nghe tin về Trần Tích lần nữa, chắc hẳn là tin Trần Tích đã có con, hoặc Trần Tích đã làm quan lớn ở Ninh Triều. Nào ngờ đối phương lại dám xông vào sơn môn Võ Miếu, còn trộm cả thánh di vật của Binh Chủ…
Lương Cẩu Nhi ngẫm nghĩ một hồi lâu, hoang mang không hiểu: “Ủa khoan, tiểu tử kia chẳng phải mới thành thân sao, không ở nhà tử tế mà sinh con đẻ cái, sao lại chạy đến Võ Miếu rồi? Bị vợ đuổi ra khỏi nhà à?”
Công chúa Ly Dương cười khẩy nói: “Rốt cuộc là ngươi cưới phải loại vợ gì mà lại suy nghĩ như vậy? A Hạ cô nương dù có hung hãn đến mấy cũng không thể đuổi hắn từ kinh thành Ninh Triều đến tận Võ Miếu được. Chắc hẳn là ở Ninh Triều đã xảy ra chuyện gì mà chúng ta không biết, tin tức chưa kịp đưa tới tay bản cung thôi.”
Diêu lão đầu mất kiên nhẫn: “Mấy câu chuyện phiếm lúc say thì để rảnh rỗi hẵng nói, trước tiên nói về tình hình của Trần Tích đi.”
Công chúa Ly Dương bước vào phòng: “Hiện tại Hổ Báo Kỵ đang lùng bắt hắn. Hắn đã giao thủ với Nguyên Hanh Lợi Trinh, giết hơn trăm lính Mạch Đao, còn để lại một vết sẹo trên mặt Nguyên Hanh Lợi Trinh. Trong mười hai lộ Trung ương Cấm quân có ba nhánh đang vây bắt hắn, trong đó có Trường Bình Huyện Hầu Nguyên Hạnh của Hữu Vũ Vệ từng đến rất gần hắn, chỉ cách vài bước chân. Đông Kinh Đạo cũng đang truy lùng, thậm chí có người nhớ được dung mạo của hắn và đã vẽ lại…”
Tâm tư của mọi người trong phòng đều bị nàng làm cho căng thẳng.
Diêu lão đầu bực bội nói: “Nói chuyện thì đừng có ngập ngừng như thế.”
Công chúa Ly Dương bước đến gần giá nến, đốt bức mật thư do Đông Kinh Đạo gửi tới, ánh lửa bùng lên soi rõ khuôn mặt tự tin của nàng: “Yên tâm, Đông Kinh Đạo sẽ không truyền bức chân dung đó ra ngoài. Chỉ cần hắn trốn cho kỹ, Hổ Báo Kỵ và Trung ương Cấm quân chưa chắc đã tìm được hắn.”