Giờ Hợi trong đêm, đám tinh nhuệ Đông Kinh Đạo đã đến dưới chân núi Trường Bạch.
Có trinh sát quỳ một gối trên nền tuyết phân biệt dấu vết: “Đại nhân, Hữu Vũ Vệ đã đi về phía Hắc Phong Khẩu rồi.”
“Vì sao lại chạy thẳng đến Hắc Phong Khẩu, chẳng lẽ nhận được tin tức gì sao?” Khương Tráng mở bản đồ ra, mượn ánh trăng nhìn kỹ rồi nói: “Lâm Tự, ngươi dẫn người đến Hắc Phong Khẩu, lặng lẽ bám theo phía sau Hữu Vũ Vệ, một khi bọn họ tìm được truyền nhân Kiếm Chủng, lập tức về báo ngay.”
Một tên lính nhận lệnh rời đi.
Khương Tráng nhìn về phía Trần Tích: “Đã nghỉ ngơi khỏe chưa, gọi Hồ Tam thái gia ra phán việc đi.”
Trần Tích suy ngẫm một chốc, lắc đầu nói: “Vẫn chưa được, phải qua giờ Mão mới được.”
Khương Tráng cười lạnh một tiếng: “Tốt nhất là ngươi không lừa gạt bản tướng, bằng không sẽ cho ngươi bỏ mạng tại đây.”
Nói xong, gã lại nhìn bản đồ dặn dò: “Triệu Khả, ngươi dẫn người đến sông Thê Tử, Vương Húc Thần, ngươi dẫn người đến dốc Suyễn Khí… Nhớ kỹ, nhất định phải tìm được truyền nhân Kiếm Chủng kia trước Nguyên Hanh Lợi Trinh, sau khi tìm thấy lập tức bắn tên lệnh. Nhớ kỹ, cho dù không tìm thấy người thì trước giờ Mão cũng phải quay lại phục mệnh.”
Quân lệnh vừa ban, lại có binh lính nhận lệnh rời đi.
Tám trăm giáp sĩ do Khương Tráng mang đến, chớp mắt chỉ còn lại một trăm người túc trực dưới chân núi, lẳng lặng chờ đợi tên lệnh. Trần Tích nhân lúc không ai chú ý tới mình, lặng lẽ thả Ô Vân vào trong rừng, không biết là đi tìm thứ gì rồi.
Lão Nhĩ Đóa tìm một chỗ trên tuyết ngồi xuống, lại lấy từ trong vạt áo ra một cái bánh ngô gặm nhấm, Trần Tích ngồi xuống sát cạnh lão: “Kể chút chuyện về Lục Cẩn đi.”
Lão Nhĩ Đóa liếc xéo hắn một cái: “Nói chuyện Lục Cẩn làm gì?”
Trần Tích làm như không có chuyện gì, nói: “Cứ nghe nhắc mãi đến người này nên thấy tò mò.”
Lão Nhĩ Đóa cười hắc hắc một tiếng: “Theo quy củ, một bí mật đổi một bí mật, nếu kể chuyện người này, tiểu lão nhi đã cho ngươi ba bí mật rồi, gom đủ bảy cái là có thể đổi lấy bí mật của Kiếm Chủng đấy.”
Trần Tích lộ vẻ đăm chiêu: “Đổi, nhưng ta muốn nghe điều gì đó mà người khác chưa từng nghe qua.”
Lão Nhĩ Đóa ngẫm nghĩ một lát: “Năm Gia Ninh thứ hai mươi lăm, Nguyên Thành vốn có cơ hội phá được Sùng Lễ Quan, nhưng éo le thay lại có một nhánh Dạ Bất Thu của Vạn Tuế Quân đi vòng qua Sùng Lễ Quan chặn đốt lương thảo, đành phải lui binh. Trước đây mọi người còn tưởng là Vạn Tuế Quân lợi hại, đánh cuộc thắng rồi, nhưng mấy năm nay có người lật lại sổ sách cũ, nghi ngờ là Nguyên Tương e ngại công lao của Nguyên Thành quá cao, lấn át cả mình, nên cố ý để Lục Cẩn lộ ra sơ hở cho Vạn Tuế Quân.”
Trần Tích lắc đầu: “Cái này không tính, ta muốn nghe chuyện riêng tư của hắn.”