Trung Vũ Vệ đuổi theo Lục thị về hướng Đông.
Lão Nhĩ Đóa đội Ô Vân trên đầu, cõng Trần Tích, trước ngực còn đeo một cái tay nải nặng hơn sáu chục cân, bước thấp bước cao lội trong núi tuyết, bộ dạng trông vô cùng khốn khổ.
Lão Nhĩ Đóa ngoái đầu nhìn lại phía sau: “Nữ nhân kia chắc đã dụ đám Trung Vũ Vệ đi hết rồi, chúng ta tạm thời an toàn, nhưng cô ta chưa chắc đã giữ được mạng. Có điều trong lòng cô ta đã rắp tâm muốn chết, chết cũng coi như là cầu được ước thấy.”
Ô Vân giật mình, đứng phắt dậy trên đầu Lão Nhĩ Đóa.
Lão Nhĩ Đóa đột nhiên ngửa mặt nhìn trời, khiến Ô Vân không kịp phòng bị ngã lộn nhào xuống tuyết. Lão đăm chiêu: “Khánh Văn Thao đã được minh oan, tâm nguyện của cô ta chỉ còn mỗi bề thằng con trai này thôi. Tuy cô ta nói mười hai năm trước không từ mà biệt là vạn bất đắc dĩ, nhưng trong thâm tâm vẫn rất quan tâm đứa con này… Có điều làm sao để chứng minh đây, nói suông thì ai chẳng nói được? Con gái Hán gia ta thích lấy cái chết để tỏ lòng, họ luôn nghĩ, ta đã tình nguyện đi vào cõi chết rồi, những lời ta nói mọi người chắc hẳn đều tin rồi chứ? Ha, đây đều là lão phu đoán mò thôi.”
Ô Vân đứng dậy rũ tuyết: “Ông cố ý đúng không?”
Lão Nhĩ Đóa làm như không nghe thấy, cứ lẩm bẩm tính toán: “Đi về phía trước nữa là hẻm núi lớn Trường Bạch, Thác Ngọc Lan, Vương Trì, sông Tùng Giang, qua sông Tùng Giang vượt thêm một ngọn núi nữa là đến trấn Nhị Đạo Bạch Hà. Trước tiên cứ tìm một chỗ trong hẻm núi Trường Bạch, để mày cho nó ăn nhân sâm đã.”
Lão dấn bước lội về phía hẻm núi, dù tuyết lớn phủ kín cả dãy núi nhưng lão vẫn tỏ ra rất thông thuộc địa hình.
Giờ Mão đến hẻm núi, Lão Nhĩ Đóa lại quen đường quen nẻo tìm được một hang động để nghỉ chân. Ô Vân lẽo đẽo theo sau tò mò dáo dác nhìn quanh, trong hang động vậy mà lại có cả nồi niêu xoong chảo rỉ sét.
Ở nơi sâu nhất trong hang động, có người dùng đá vụn quây thành một cái bếp lò, còn có mấy tấm ván gỗ làm giường, bên cạnh còn xếp một đống củi khô cao ngất.
Lão Nhĩ Đóa đặt Trần Tích lên ván gỗ, tiện miệng giải thích với Ô Vân: “Đây là chỗ ở của mấy gã du hiệp giang hồ, bọn chúng đến dưới chân núi Trường Bạch khấu bái cổng núi Võ Miếu, muốn lên núi bái sư học nghệ, sau khi bị Võ Miếu từ chối bèn ở lại trong núi, cứ tưởng chỉ cần có lòng kiên nhẫn thì ắt sẽ cảm động được những người trên núi.”
Lão Nhĩ Đóa đặt Trần Tích xuống, thở hắt ra một hơi dài: “Nhưng thế đạo này vốn dĩ không công bằng, không phải chuyện gì cũng có thể dựa vào lòng kiên nhẫn mà thành tựu được, trên đời này vốn chẳng có cái gọi là đại khí vãn thành, chỉ có đại khí miễn thành mà thôi.”
Ô Vân ngẩng đầu nhìn hang động, trên vách hang có người dùng than củi viết: “Nước chảy đá mòn.”
“Võ Miếu không nhận ta, ta sẽ tự mình tu thành Hành Quan, mười năm không thành thì hai mươi năm, hai mươi năm không thành thì ba mươi năm.”
“Cha, nương, năm sau qua năm mới con nhất định sẽ về nhà.”
“Triệu lục ca đi cùng đã xuống núi rồi, bảo là sang Cảnh Triều kiếm một chức quan, sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
“Tuyết lớn phong tỏa núi, đã mười bảy ngày không gặp ai rồi, đêm qua nằm mơ thấy bánh bao nhân hoa hòe nương hấp, thơm quá.”
“Lão Chu ở ngọn núi kế bên điên rồi.”
“Hôm nay xuống núi, không bao giờ quay lại nữa.”
Lão Nhĩ Đóa ngồi chồm hổm bên bếp lửa, rút vài thanh củi khô từ đống củi ra xếp lại, lại moi từ trong tay áo ra một nắm vỏ lạc và một que diêm.