Lão Nhĩ Đóa ngồi bệt trên nền tuyết trong rừng, chẳng màng hình tượng, trên đầu đội Ô Vân, lặng lẽ nhìn theo bóng Lục thị xuống núi.
Lão ôm Ô Vân vào lòng, vuốt ve cái đầu nhỏ bé của nó, cảm khái: “Hai mẹ con nhà này trông thì sát khí đằng đằng, làm việc dứt khoát, nhưng thực chất đều là những kẻ hay tự làm khó mình. Cả trong hành động lẫn lời nói, cứ như thể trong miệng có một cánh cổng thành nặng nghìn cân đóng sầm lại. Đúng rồi, giống hệt như Sùng Lễ Quan ấy, muốn nói gì cũng phải lượn lờ trong thành mấy ngàn vòng, rồi mới mở cổng thành thả ra. Nhưng đến lúc thực sự mở cửa, lại chẳng thốt nên lời.”
Lần này Ô Vân ngoan ngoãn lắng nghe, không hề cắt lời.
Lão Nhĩ Đóa khẽ cười: “Nhưng mà, chỉ có người có lương tâm mới tự làm khó mình như vậy thôi. Sợ lỡ lời làm tổn thương người khác, sợ làm sai liên lụy người khác, nên trước khi nói phải nghĩ đi nghĩ lại, trước khi làm phải cân nhắc tới lui.”
Lão Nhĩ Đóa giả giọng léo nhéo, bắt chước điệu bộ người khác: “‘Lão nhân gia vạn an, ngài có thể làm phiền giúp ta một việc được không, nếu không được cũng không sao đâu, ta sẽ nghĩ cách khác.’ Mày xem, người có lương tâm không đành lòng làm phiền người khác, người ta còn chưa trả lời là có giúp được hay không, bản thân đã tự rút lui rồi. Còn kẻ vô lương tâm thì chẳng bao giờ tự làm khó mình, chúng coi tất cả mọi người như cái cuốc để cuốc đất, cuốc hỏng thì thay cái mới. Chúng sẽ chẳng bao giờ thương nhớ ai… Đương nhiên, cũng sẽ chẳng có ai thương nhớ chúng.”
Ô Vân kêu meo một tiếng ra chiều nửa hiểu nửa không: “Có ai thương nhớ ông không?”
Lão Nhĩ Đóa nhìn bóng lưng Lục thị hoàn toàn khuất dạng trong rừng núi, xoa xoa đầu Ô Vân: “Cảm ơn, ta không đói.”
Ô Vân rũ rượi nhắm mắt lại.
Lục thị ra đến bìa rừng, nhưng không vội vã lẻn vào Kính Thành. Bà lặng lẽ nấp sau gốc cây, ngẩng đầu nhìn sắc trời dần tối đi từng chút một, mãi đến khi mặt trời khuất hẳn sau dãy núi phía Tây, mới âm thầm lên đường.
Bên ngoài cảng Kính Thành là những mái nhà thấp lè tè nằm san sát nhau, tường trắng ngói xám, mái hình chữ nhân, kiến trúc khá giống với Ninh Triều.
Những ngôi nhà lụp xụp này dường như chưa từng được quy hoạch, ai thích xây đâu thì xây, xiêu vẹo chen chúc vào nhau. Lục thị nép mình trong bóng tối dưới mái hiên, lặng lẽ tiến về phía bến tàu.
Trong những ngôi nhà hắt ra ánh đèn le lói, thỉnh thoảng vọng lại tiếng đàn ông say xỉn la lối om sòm, xen lẫn tiếng trách móc nũng nịu của bà chủ quán rượu.
Lục thị chợt khựng lại, cách đó chừng hai mươi bước chân, một toán Trung Vũ Vệ đang xông vào một quán rượu, lần lượt tra hỏi khách khứa xem đêm qua ở đâu. Những kẻ ấp úng không trả lời được, không có ít nhất hai người làm chứng, hoặc có biểu hiện luống cuống, đều bị Trung Vũ Vệ tóm cổ giải đi thẩm vấn.
Bất kể là người phương nào đến, đều không thể trốn thoát.
Lục thị đợi Trung Vũ Vệ giải người đi khuất rồi mới tiếp tục bước đi. Khi đi ngang qua quán rượu, bà thấy tiểu nhị và bà chủ đang mếu máo dọn dẹp đống đổ nát.