Mặt nước hồ khép lại sau lưng Ngô Khác Chi, bắn lên bọt nước cao hơn một trượng.
Thanh Tịch Sơn mở đường rẽ sóng, bơi trong nước còn nhanh hơn cả cá, chỉ chưa đầy thời gian tàn nửa nén nhang đã có thể đến được nơi có ánh vàng rực rỡ giữa hồ.
Lạc Vân Lân lo lắng nói: “Người xông vào cổng sơn môn có khi nào đã bước vào Thần Đạo cảnh rồi không, Ngô thúc đi một mình liệu có ổn không?”
Cầu Bại thím an ủi: “Yên tâm, Ngô thúc của con có tuyệt chiêu bảo mạng Sơn Trưởng truyền cho, không đánh lại Đại tông sư thì cũng có thể ra ngoài kêu cứu, bao nhiêu người chúng ta đây chưa chắc đã không đối phó được. Nhưng mà, nếu đối phương chưa lên Thần Đạo cảnh, vậy thì cứ chờ xem kết cục của hắn đi, vặn đứt đầu hắn luôn.”
Trường Thắng thúc ngồi chồm hổm trên mặt đất vò đầu bứt tai: “Sao lại có năm tiếng Võ Đạo Minh Âm, phải là tình huống gì mới có được năm tiếng Võ Đạo Minh Âm, cái đầu này nghĩ mau lên!”
Nghĩ ngợi hồi lâu, Trường Thắng đột nhiên ngẩng đầu: “Lại có người thiên tư cao hơn ta!?”
Cầu Bại thím đá một cước vào vai lão, làm lão ngã bệt xuống đất.
Đúng lúc này, Trường Thắng thúc đột nhiên hỏi: “Khoan đã, mọi người có thấy Bưu Tử đâu không?”
Cầu Bại thím đăm chiêu: “Không thấy, bình thường giờ này nó đang ở dưới đáy hồ tìm tòi Binh Chủ Đao Ý… Nó cũng ở dưới đáy hồ!”
Đáy hồ.
Ngô Khác Chi tay cầm Tịch Sơn ngày càng đến gần.
Trần Tích vẫn ngồi khoanh chân, năm thanh trường kiếm trước mặt hắn hóa thành tro kiếm phiêu tán trong làn nước tối tăm. Thế nhưng hình dáng thanh kiếm tuy đã tan biến, nhưng lại để lại một luồng kiếm ý rực lửa chí thuần chí dương chảy vào tim Trần Tích.
Trong tám đường vân trên ngực và bụng hắn, lại có Kiếm Chủng mới được thai nghén sinh ra, còn ba hạt Kiếm Chủng bằng đồng thau lúc trước, cũng theo kiếm ý nhập vào cơ thể, tất cả đều hóa thành màu bạc trong suốt rực rỡ, tựa như thủy ngân chảy xuôi theo các đường vân.
Tám hạt Kiếm Chủng.
Trần Tích không nghe thấy tiếng Võ Đạo Minh Âm trên trời, chỉ dốc lòng chuyên tâm, cảm nhận kiếm ý cuộn trào, xoay vòng lặp đi lặp lại trong lồng ngực.
Hắn không chú ý đến việc bảy trăm hai mươi ngọn Lò Lửa trên người dần mờ đi, đã có dấu hiệu cạn kiệt sinh lực, đang tắt dần từng ngọn từng ngọn một. Hắn cũng không chú ý đến việc có một bóng người đang bơi nhanh về phía mình, đã đến gần trong phạm vi mười bước.
Đạo Binh Chủ Đao Ý màu vàng kim dài hơn trượng trong hồ chuyển hướng, chĩa thẳng vào người mới đến.
Nhưng khi nó nhìn thấy người đó, lại lùi về sau một chút, để lộ bóng dáng Trần Tích.
Người đó khi đến gần, nhìn thấy khuôn mặt Trần Tích thì sửng sốt ngay tại chỗ, dường như có nằm mơ cũng không ngờ lại nhìn thấy Trần Tích dưới đáy hồ.
Người đó do dự một lát, cắm thanh đoản đao trong tay vào thắt lưng sau lưng, không còn sát ý nữa.
Người đến không phải Ngô Khác Chi, mà là Ngô Hoành Bưu.