Một gã phu thuyền nhìn sang Lão Nhĩ Đóa, khơi mào chuyện cũ: “Lão Nhĩ Đóa, ta vừa kể xong chuyện rồi, đến lượt ông.”
Lão Nhĩ Đóa ngồi giữa đám đông, bóc hạt lạc, làm bộ làm tịch: “Cậu kể chuyện đó cho một mình ta nghe, chuyện của ta lại phải kể cho mấy chục người các cậu nghe, tính sao cũng thấy lỗ vốn rồi.”
Trần Tích ngồi cạnh lại cười hùa theo: “Ông đi nam về bắc, giỏi giang hơn chúng ta nhiều, cứ để chúng ta được hời một chút đi.”
Đám phu thuyền vây quanh Lão Nhĩ Đóa hùa theo ầm ĩ: “Đúng thế đúng thế, ông giỏi giang như vậy, chấp nhặt với chúng ta chuyện cỏn con này làm gì.”
“Hảo hán không chống nổi đám đông nịnh nọt,” Lão Nhĩ Đóa cười hắc hắc, liếc mắt nhìn mọi người: “Nói đi, muốn nghe gì?”
Một phu thuyền trẻ tuổi ngồi thẳng người: “Nghe lão Lý nói ông còn từng đến tận Oa Quốc và Cao Ly, bên đó có Hành Quan nào lợi hại không?”
Lão Nhĩ Đóa lắc đầu: “Không có.”
Một phu thuyền khác lại hỏi: “Nghe đồn những năm tháng trước đây ông đi lại giữa Cảnh Triều và Ninh Triều, kết thân với không ít đại nhân vật thủ nhãn thông thiên ở Cảnh Triều… Thế ông có biết Sơn trưởng Lục Dương không?”
Lão Nhĩ Đóa trợn mắt: “Làm sao ta quen được?”
Phu thuyền gãi đầu: “Thế ông kể cho bọn ta nghe về Hành Quan của Cảnh Triều đi, nhân vật nào lợi hại hơn cả.”
Lão Nhĩ Đóa vê vê lớp vỏ đỏ của hạt lạc, tỏ vẻ chán chường: “Ta còn tưởng các cậu muốn nghe chuyện gì, mấy thứ này thì có gì hay mà kể.”
Mắt phu thuyền trẻ tuổi sáng rực: “Mấy chuyện này đang là chủ đề nóng nhất ở các quán trà đấy, chỉ cần tiên sinh kể chuyện bắt đầu nói, quán trà chắc chắn chật kín khách… Ở cả hai triều Ninh Cảnh, Hành Quan nào là lợi hại nhất.”
Lão Nhĩ Đóa cười khẩy: “Còn phải hỏi sao? Đương nhiên là Võ Miếu Sơn Trưởng của Cảnh Triều, bậc thái sơn bắc đẩu trong thiên hạ Lục Dương là lợi hại nhất.”
Phu thuyền cười nói: “Chuyện đó thì chúng ta đều biết, ý hỏi là ngoài Sơn Trưởng Lục Dương ra, những người còn lại thì ai lợi hại.”
Lão Nhĩ Đóa ném hạt lạc vào miệng: “Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị, có Lục Dương rồi, những người khác có lôi ra bàn về anh hùng thì còn ý nghĩa gì nữa?”
Trần Tích sấn đến gần: “Bọn bùn lầy chúng ta làm gì có lịch duyệt như ông, ông cứ nói cho chúng ta nghe thử xem.”
Đám phu thuyền lại hùa theo: “Đúng đấy, ông cứ kể nghe thử xem.”
Lão Nhĩ Đóa phủi phủi vụn vỏ lạc trên tay, ra chiều miễn cưỡng: “Ở Cảnh Triều này, ngoài Lục Dương ra, thì có Thiền Chiếu của Khổ Giác Tự coi như là một nhân vật. Lão vốn dĩ có một đồ đệ kinh tài tuyệt diễm, có cơ hội chen chân vào hàng ngũ Đại tông sư, đáng tiếc vị hòa thượng đó năm xưa lại bị một cô nương tên Lục Dã làm lỡ dở, nay đang bế quan ở Khổ Giác Tự, đã hai mươi mấy năm rồi chưa từng bước chân ra khỏi Khổ Giác Tự.”
Trần Tích chợt giật mình, Lục Dã?
Lục Dã, đó chẳng phải là tên của mẹ đẻ hắn sao, sao lại có dính dáng gì đến Khổ Giác Tự? Phải rồi, hắn từng nghe nói, Hành Quan môn kính Mạn Đà La Mật Ấn của Tiểu Mãn và Hồ Tam gia cũng có nguồn gốc từ Khổ Giác Tự.
Trần Tích vội vàng gặng hỏi: “Lão Nhĩ Đóa, ông kể rõ hơn chuyện này được không?”
Lão Nhĩ Đóa ngạc nhiên lướt mắt nhìn hắn một cái, tủm tỉm cười: “Cậu cũng thích nghe mấy chuyện này sao? Ta đã bảo rồi mà, những chuyện ân oán tình thù này chẳng phải thú vị hơn Hành Quan nhiều sao?”
Trần Tích ừ hử một tiếng: “Thú vị.”
Thế nhưng Lão Nhĩ Đóa bẻ lái: “Nhưng câu chuyện này tính giá khác, phải đổi bằng một câu chuyện thú vị hơn.”